Truyền Thông Công Giáo Tin Vui

http://tinvui.org


Bài giảng tại Nt. Chính toà 16.03.2018 cầu cho Đức Cố TM Phaolô

“Ad Deum Laetitiae Meae - Chúa là niềm vui của con”
001

001

Bài giảng tại Nt. Chính toà 16.03.2018 cầu cho Đức Cố TM Phaolô
Ad Deum Laetitiae Meae - Chúa là niềm vui của con
    Đó là câu châm ngôn đời giám mục của Đức Tổng, vị cha chung giáo phận, vừa giã từ trần thế để về nhà Cha trên trời. Nghe tin ngài mất, ai cũng bàng hoàng, không nghĩ đó là sự thật. Nay cha đang nằm đó giữa đoàn con, trong nhà thờ Chánh toà, nơi có ngai toà của cha. Trong nỗi buồn thương ngậm ngùi, chúng ta hãy lắng nghe lời của thánh Phaolô nói với Timôthêô
Con thân mến,... cha đã chiến đấu trong trận chiến chính nghĩa, đã chạy đến cùng đường và đã giữ vững đức tin. Từ đây triều thiên công chính đã dành cho cha” (x. 2 Tm 4, 6-8.17-18). Đức Tổng Phaolô đã theo Chúa, và đã trung thành với Chúa cho đến hơi thở cuối cùng. Trong niềm tin, chúng ta biết rằng chính lúc Đức Tổng khép đôi mắt trần thế, Đức Tổng sẽ được chiêm ngưỡng vinh quang Thiên Chúa, Đấng mà Đức Tổng hết lòng tin tưởng.
    “Chúa là niềm vui của con”, nhắc đến một ngày xa lắm, ngày Đức Tổng mở mắt chào đời và được rửa tội đi vào lòng Giáo Hội với tên thánh Phaolô. Không ai ngờ rằng 74 năm sau, ngài nhắm mắt xuôi tay, giã từ trần thế để đi vào quê hương vĩnh cữu, sau thánh lễ cử hành bên mộ thánh quan thầy tại Rôma.
    “Chúa là niềm vui của con”, còn nhắc đến năm 1956, khi ngài tập tễnh bước vào đời tu tại Tiểu Chủng Viện rồi Đại Chủng Viện thánh Giuse Sàigòn. Không ai ngờ rằng 62 năm sau, chính ngôi nhà nguyện cổ, nơi ngày xưa Đức Tổng từng tham dự thánh lễ, nơi ghi dấu những năm tháng đầu đời dâng hiến, nay là nơi ngài an nghỉ ngàn thu.
    “Chúa là niềm vui của con”, còn nhắc đến hành trình đầu tiên của Đức Tổng, năm 1964, khi thầy đại chủng sinh Phaolô Bùi Văn Đọc bỡ ngỡ đặt chân đến Rôma, bắt đầu những tháng ngày du học. Không ai ngờ rằng 54 năm sau, chuyến đi cuối cùng của Đức Tổng cũng lại là chuyến đi định mệnh tại kinh thành muôn thuở, khởi đầu cuộc sống vĩnh hằng.
    “Chúa là niềm vui của con”, còn nhắc đến ngày 20.05.1999, ngày Đức Tổng lãnh nhận sứ vụ kế vị các tông đồ, với lời chúc bình an của các giám mục Việt Nam lúc ấy. Không ai ngờ rằng 19 năm sau, Đức Tổng thanh thản về với Chúa sau lời chúc bình an của tất cả các giám mục Việt Nam đương nhiệm, qua chuyến hành hương viếng mộ hai thánh Tông Đồ Phêrô và Phaolô.
    “Chúa là niềm vui của con”, còn nhắc nhớ đến đúng một năm trước, ngày 06.03.2017, Đức ông Phêrô Nguyễn Quang Sách, người anh họ của Đức Tổng qua đời. Không ai ngờ rằng lần này, đúng ngày 06.03.2018, giờ Rôma, đến lượt Đức Tổng ra trình diện Chúa. Thế là, hai anh em lại được gặp nhau sau một năm xa cách, trên quê trời vĩnh phúc.
    “Chúa là niềm vui của con”, còn nhắc đến thánh lễ an táng cha giáo Giuse Maria Đỗ Đình Ánh mà Đức Tổng chủ sự gần một năm trước. Tâm tình bàng hoàng xót thương và những vất vả ngược xuôi để đưa cha giáo về Việt Nam, nay được lặp lại nơi chính Đức Tổng. Những ngày này, cả Tổng giáo phận, cả Giáo Hội Việt Nam van nài tha thiết, để xin Chúa sớm đưa Đức Tổng về quê cha đất tổ, trong vòng tay yêu thương của đoàn con, của Tổng giáo phận, của gia đình. Nay vị cha chung đã về, dù âm dương cách biệt, chúng con cũng phần nào mãn nguyện, dẫu cho lòng vẫn ngậm ngùi.
    “Chúa là niềm vui của con”, châm ngôn của Đức Tổng còn là lời nhắc nhớ chúng con về Lời Chúa chúng con vừa nghe. Hành trình của chính Đức Kitô, Chúa chúng ta, như hạt lúa được gieo vào cánh đồng nhân loại này, Ngài là hạt giống bị chôn vùi trên đồi Can vê Thập Giá, để rồi, qua sự Phục Sinh, Ngài đã làm cho cả hoàn vũ được hồi sinh.
    Đó cũng là hành trình sứ vụ của Đức Tổng, qua nhiều chức vụ (linh mục, cha giáo, tổng đại diện, giám mục, Tổng giám mục, Chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam…), đã làm trổ sinh nhiều hoa trái thiêng liêng cho Giáo Hội. Giờ đây, sứ vụ đã mãn, hành trình đã đến cuối đường, nay Đức Tổng trở về với Thiên Chúa là Cha đầy lòng xót thương, để được tái sinh vào cõi trường sinh bất tử. Cuộc đời và cái chết của Đức Tổng nhắc nhớ chúng con về thân phận mỏng manh đời người vì:
Kiếp phù sinh, tháng ngày vắn vỏi,
tươi thắm như cỏ nội hoa đồng.
Một cơn gió thoảng là xong,
chốn xưa mình ở cũng không biết mình” (Tv 103).
    Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn viết :“Càng sống nhiều, chúng ta thấy cái chết càng dễ dàng đến với bất cứ ai. Chết quá dễ mà sống thì quá khó. Hôm qua gặp nhau đấy, ngày mai lại mất nhau. Sống có hẹn hò hôm nay, hôm mai, chết không có một cuộc hẹn hò nào trước… Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng đã mất. Khó mà quên nhanh, khó mà xoá đi trong lòng một nỗi  ngậm ngùi”.
    Cuộc đời và cái chết của Đức Tổng còn nhắc chúng con phải chuẩn bị từng ngày, vì “mỗi người chúng ta sẽ phải trả lẽ về chính mình với Thiên Chúa” (Rm 14, 8). Có như thế, chúng con mới cảm nghiệm được lòng Chúa xót thương như lời Chúa phán qua miệng tiên tri Isaia :“Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau? Cho dù nó có quên đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ” (Is 49, 15).
    Ở bên Chúa, xin Đức Tổng cầu thay cho chúng con. Xin cho chúng con cũng biết lấy “Chúa làm niềm vui” mà đi hết hành trình trần thế, để mai sau, cha con gặp lại nhau trên thiên quốc. Lúc ấy, đúng như lời thánh vịnh:
Trước Thánh Nhan, ôi vui sướng tràn trề.
Ở bên Ngài, hoan lạc chẳng hề vơi” (Tv 16).
            Lạy Chúa, chúng con phó dâng linh hồn Đức Tổng Phaolô cho Chúa.
Chúng con cầu xin Chúa Hằng sống và quyền năng,
thương đến người tôi tớ tốt lành và trung tín.
Xin cho ánh sáng ngàn thu chiếu soi trên linh hồn Đức Tổng,
để ngài được hưởng vinh phúc với các thánh trên thiên đàng,
nhờ lòng Chúa xót thương. Amen.                                                                                     Lm. Giuse Bùi Công Trác
                            Giám Đốc ĐCV Sàigòn
 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây