Truyền Thông Công Giáo Tin Vui

http://tinvui.org


Thứ Tư tuần XXX Mùa Thường Niên B

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca 13,22-30
Thứ Tư tuần XXX Mùa Thường Niên B
Khi ấy, Chúa Giêsu rảo qua các đô thị và làng mạc, vừa giảng dạy vừa đi về Giêrusalem. Có kẻ hỏi Người rằng: "Lạy Thầy, phải chăng chỉ có một số ít sẽ được cứu độ?" Nhưng Người phán cùng họ rằng: "Các ngươi hãy cố gắng vào qua cửa hẹp, vì Ta bảo các ngươi biết: nhiều người sẽ tìm vào mà không vào được. Khi chủ nhà đã vào đóng cửa lại, thì lúc đó các ngươi đứng ngoài mới gõ cửa mà rằng: "Thưa ngài, xin mở cửa cho chúng tôi". Chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: "Ta không biết các ngươi từ đâu tới". Bấy giờ các ngươi mới nói rằng: "Chúng tôi đã ăn uống trước mặt Ngài và Ngài đã giảng dạy giữa các công trường của chúng tôi". Nhưng chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: "Ta không biết các ngươi từ đâu mà tới, hỡi những kẻ làm điều gian ác, hãy lui ra khỏi mặt ta". Khi các ngươi sẽ thấy Abraham, Isaac, Giacóp và tất cả các tiên tri ở trong nước Thiên Chúa, còn các ngươi bị loại ra ngoài, nơi đó các ngươi sẽ khóc lóc nghiến răng. Và người ta sẽ từ đông chí tây, từ bắc chí nam đến dự tiệc trong nước Thiên Chúa. Phải, có những người sau hết sẽ trở nên trước hết, và những người trước hết sẽ nên sau hết". Ðó là lời Chúa.


SUY NIỆM:
Nghi lễ bên ngoài và tâm tình bên trong nhiều khi trái ngược nhau. Có khi người ta đi chia buồn với người có tang, mà đùa vui như ngày hội. Hoặc đi mừng tiệc cưới mà nét mặt, cõi lòng như đi đưa tang! “Chúng tôi đã từng ăn uống trước mặt  ngài”, nhưng  vẫn nhận được câu trả lời xót xa: “Ta không biết các ngươi từ đâu mà đến. Cút đi cho khuất mắt  ta, hỡi tất cả những quân làm điều bất chính”.
Không thể an lòng, vì chúng ta đã từng là người Công Giáo nhiệt thành, làm nhiều công phúc, nhưng nay lòng nhiệt thành đã ra cằn cỗi. Không thể an tâm khi chúng ta đã giữ ngày Chúa Nhật, và cũng trong ngày Chúa Nhật sau khi dự lễ về, chúng ta dùng thời giờ nghỉ việc để ăn uống say sưa vô độ, đánh bài, hoặc gặp nhau mà nói hành nói tỏi người khác. Trong khi những lương dân biết dùng thời giờ quí giá của ngày Chúa Nhật đi làm công quả!
Thật là khó hiểu khi nhiều người luôn vỗ ngực mình là một Kitô hữu, thế nhưng mỗi Chúa Nhật họ đến nhà thờ sao có vẻ thờ ơ, chiếu lệ? Mỗi thánh lễ luôn kết thúc với lời chúc: “Lễ xong chúc anh chị em đi bình an”, “đó cũng là lời sai chúng ta đi làm những việc thiện ích mà ngợi khen và chúc tụng Thiên Chúa”, vậy tại sao nhiều người hối hả ra về khi chưa kịp nhận lãnh “bài sai” để tiếp tục công việc của Đức Kitô?
 “Thiên hạ từ Đông sang Tây, từ Bắc chí Nam đến dự tiệc trong Nước Thiên Chúa”,  còn người mang danh là Kitô hữu thì lại “bị đuổi ra ngoài”. Ngay trong cuộc sống hôm nay, có nhiều người có Đạo đã tự mình đuổi mình ra khỏi Nước Chúa rồi. Làm sao bước vào Nước Chúa, khi mỗi ngày người có Đạo lại sống không tốt bằng người ngoại đạo! Người ngoại thì giữ  Lời Chúa, khi biết sống yêu thương, chia sẻ trong tình bác ái, còn người có Đạo thì sống ích kỷ, nhỏ nhen, tranh chấp!
Lạy Chúa, xin đừng để chúng con ngủ yên trong tình trạng yên hàn giả tạo. Vì chỉ có những ai mỗi ngày sống phù hợp với Tin Mừng Chúa, mới được vào Nước Chúa thôi. Xin giúp chúng con  canh tân đời sống Đạo của chúng con mỗi ngày. Chúng con cầu xin nhờ Đức Giêsu Kitô Chúa chúng con. Amen.
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây