Truyền Thông Công Giáo Tin Vui

http://tinvui.org


Thứ Hai tuần XXIV Mùa Thường Niên B

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca 7,1-10
Thứ Hai tuần XXIV Mùa Thường Niên B
1Một hôm, sau khi giảng dạy dân chúng, Đức Giêsu vào thành Caphácnaum. 2Một viên đại đội trưởng
kia có người nô lệ bệnh nặng gần chết. Ông ta yêu quý người lắm. 3Khi nghe đồn về Đức Giêsu, ông cho
mấy kỳ mục của người Dothái đi xin Người đến cứu sống người nô lệ của ông.
4Họ đến gặp Đức Giêsu và khẩn khoản nài xin Người rằng: “Thưa Ngài, ông ấy đáng được Ngài làm ơn
cho. 5Vì ông quý mến dân ta. Vả lại chính ông đã xây cất hội đường cho chúng ta. 6Đức Giêsu liền đi với
họ. Khi Người còn cách nhà viên sĩ quan không bao xa, thì ông này cho bạn hữu ra nói với Người: “Thưa
Ngài, không dám phiền Ngài quá như vậy, vì tôi không đáng rước Ngài vào nhà tôi. 7Cũng vì lý do ấy, tôi
đã không nghĩ mình xứng đáng đến gắp Ngài. Nhưng xin Ngài cứ nói một lời, thì đầy tớ của tôi được khỏi
bệnh. 8Vì chính tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người
này: “Đi!” là nó đi; bảo người kia: “Đến!” là nó đến; và bảo người nô lệ của tôi: “Làm cái này!” là nó
làm”. 9Nghe vậy, Đức Giêsu thán phục ông ta, Người quay lại nói với đám đông đang theo Người rằng:
“Tôi nói cho các ông hay: ngay cả trong dân Ítraen, tôi cũng chưa thấy một người nào có lòng tin mạnh
như thế. 10Về đến nhà, những người đã được sai đi thấy người nô lệ đã khỏi hẳn. Đó là Lời Chúa.


Suy Niệm:

Trong bài Tin Mừng hôm nay, viên sĩ quan tìm gặp Chúa Giêsu. Ông là một người dân ngoại, bởi vì khi
làm phép lạ theo lời xin của ông ta, Đức Giêsu lưu ý, Người “không thấy lòng tin nào mạnh mẽ như vậy,
ngay cả trong dân Ít-ra-en”. Ngày nay thế giới pha tạp nhiều chủng tộc, nhiều tôn giáo, thật lợi ích cho
chúng ta biết bao, khi nhận ra Đức Giêsu đã có những tư tưởng quảng bác và cởi mở, khác hẳn với thái
độ thông thường rất “cục bộ” của thời đại Người.Có thể ông thuộc thành phần những người dân ngoại
không còn hài lòng về những thần thoại thô lỗ của đa thần giáo. Trong số những anh em lương dân hay
những người không tin đang sống quanh tôi, không có những người tự đặt vấn đề và đang tới gặp Chân
lý sao?
Ở đây, Luca nhắc đến một khoản luật khắt khe thời, nếu không giữ sẽ bị ô nhơ: đó là chính thức ‘cấm
không được bước vào nhà một người dân ngoại’.Viên sĩ quan này cũng biết rõ bức tường ngăn cách giữa
người Do thái và những người dân ngoại thường bị khinh bỉ. Và Luca nhấn mạnh, rõ ràng vì lý do đó mà
viên sĩ quan không muốn Đức Giêsu bước tới nhà, để khỏi là ô nhơ Người: Thật là một sự tế nhị tinh tế!
Như viên sĩ quan trên, ta có biết ‘kính trọng não trạng’ của người khác không?
“Tôi không đáng rước Ngài vào nhà tôi”.
Hiển nhiên trong lời diễn tả trên, còn có cái gì hơn cả điều cấm kỵ về chủng tộc, tôn giáo: viên sĩ quan
này dù còn mập mờ, nhưng có lẽ đã nhận ra Đức Giêsu có tương quan với Thiên Chúa. Và thực sự ông
nhận thấy bất xứng, khi hiện diện trước Thiên Chúa. Dù sao đi nữa, thật là tuyệt diệu khi nghĩ rằng, Giáo
Hội không gặp thấy một “công thức” nào tốt hơn thế, để đặt trên môi miệng ta, lúc ta tiến đến gần
Thánh Thể!

Đó là một công thức biểu lộ lòng khiêm tốn và diễn tả Chân lý. Tôi cầu nguyện.
Thông thường, Đức Giêsu quen dùng một cử chỉ trên thân xác bệnh nhân: Như ‘đặt tay’, hay ‘đụng chạm
tới’... Nhưng trước lòng tin của người sĩ quan này, Đức Giêsu chỉ dùng ‘lời nói’ để làm phép lạ “từ xa”.Lời
của Đức Giêsu là một ‘Lời quyền năng’, luôn thực hiện điều gì Lời đã định. Từ xa mắt tôi không thấy
được! Ngày nay đối với chúng ta, Đức Giêsu không còn ở trước mắt ta, nhưng chỉ có Lời Người vẫn hiện
diện để cứu giúp ta.
Đức tin, “giác quan thứ Sáu” này làm cho chúng ta cảm nhận được những thực tại mới lạ, mà các giác
quan kia không thể nhận ra. Phúc cho anh em ngoại giáo hiện nay, hay các kitô hữu biết giữ lòng mình
để lắng nghe những thực tại mầu nhiệm và không chấp nhận tình trạng chỉ dính chặt vào vật chất, vào
thời gian. Đời đời là ở chỗ đó
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây