Truyền Thông Công Giáo Tin Vui

http://tinvui.org


Thứ hai ngày 3 / 4 - Gio 8 , 1 – 11

Gio 8 , 1 – 11
Thứ hai ngày 3 / 4 - Gio 8 , 1 – 11

Thứ hai ngày 3 / 4 - Gio 8 , 1 – 11

Nội dung Tin Mừng

Kinh sư và pha-ri-siêu lại muốn hại Chúa bằng một cách thức khá đê tiện: đưa đến một phụ nữ phạm tội ngoại tình mà theo Luật thì chị ta sẽ bị ném đá, còn họ lại muốn xem thử Chúa xét xử ra sao...để có cớ mà hại Người...
Chúa Giê-su đã rất khéo léo thoát khỏi mưu chước độc ác của họ...

Những Lời đáng ghi nhớ

“ Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi.” ( c. 7)
“ Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu! Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa !” (c.11)

Một vài suy nghĩ

Nhiều lần Chúa Giê-su có cách để thoát được những bẫy giăng của kỳ mục và pha-ri-siêu, nhưng bản thân người viết thì rất thích thú với lần này...Lý do có lẽ vì lần này Lời của Chúa đâm thẳng vào thâm sâu nội cung tâm hồn những con người giả hình ấy và – dù chẳng cần một lời mỉa mai nào – bản thân những người giăng bẫy cũng như những người tò mò...đều nhận ra mình là ai...Họ rút lui là vì họ hiểu, họ biết mình là ai...Đương nhiên tâm điểm của giáo huấn Lời Chúa trong những ngày cuối của Mùa Chay là : “Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu! Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!” Nhưng việc đâm sâu vào nội cung tâm hồn những người thích lên án và hay tò mò cũng là một giáo huấn cập nhật và phải được thường xuyên nhắc đi nhắc lại...

Một mẩu truyện

Chuyện kể rằng có một viên quan thừa lúc say rượu đã có một hàng động không phải với một cô cung nữ...Cô cung nữ đã giật được cái giải mũ của viên quan nọ đem trình lên Trang Vương – vua nước Sở - để xin ngài trị tội kẻ sàm sỡ ...Cô cung nữ cứ tưởng rằng nhà vua sẽ đưa kẻ có tội ra trị...nào ngờ vua tuyên bồ: hôm nay là ngày vui, ai uống không say đến mức đứt cả giải mũ thì không được về...Vậy là các quan dự tiệc ai nấy đều giựt đứt giải mũ của mình...

Mấy năm sau nước Sở đánh nhau với nước Tần...Có một viên quan tả xung hữu đột giữa ba quân như chốn không người và hết lòng chống đỡ bảo vệ nhà vua...Ngạc nhiên Trang Vương hỏi thì viên quan cho biết: thần chính là viên quan lỡ lầm trong bữa tiệc ấy...Nhà vua đã thương không trị tội thần và cũng không muốn thần mất mặt...Nay thần thấy có bổn phận hết lòng để đáp đền sự bao dung của nhà vua...

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây