Truyền Thông Công Giáo Tin Vui

http://tinvui.org


Thứ Ba tuần I Mùa Thường Niên C

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Maccô 1,21-28
Thứ Ba tuần I Mùa Thường Niên C

21Đức Giêsu và các môn đệ đi vào thành Caphácnaum. Ngay ngày sabát, Người vào hội đường giảng dạy. 22Thiên hạ sửng sốt về lời giảng dạy của Người, vì Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền, chứ không như các kinh sư.

23Lập tức, trong hội đường của họ, có một người bị thần ô uế nhập, la lên 24rằng: “Ông Giêsu Nadarét, chuyện chúng tôi can gì đến ông mà ông đến tiêu diệt chúng tôi? Tôi biết ông là ai rồi: ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa!” 25Nhưng Đức Giêsu quát mắng nó: “Câm đi, hãy xuất khỏi người này!” 26Thần ô uế lay mạnh người ấy, thét lên một tiếng, và xuất khỏi anh ta. 27Mọi người đều kinh ngạc đến nỗi họ bàn tán với nhau: “Thế nghĩa là gì? Giáo lý thì mới mẻ, người dạy lại có thẩm quyền. Ông ấy ra lệnh cho cả các thần ô uế và chúng phải tuân lệnh!” 28Lập tức danh tiếng Ngươi đồn ra mọi nơi, khắp cả vùng lân cận miền Galilê. Đó là Lời Chúa.



Suy Niệm:

Ngày đầu tiên,Chúa Giêsu bước vào Hội đường tại Ca-phác-na-um và Người giảng dạy như một Đấng có uy quyền chứ không như các kinh sư: Các kinh sư chỉ lập lại bài học đã có sẵn. Còn Chúa Giêsu khiến người ta chú ý, nhờ chính uy quyền cao cả xuất phát từ bên trong Người. 

 Hôm nay Chúa dạy  chúng ta một bài học. Ta phải nói về Thiên Chúa hay về Chúa Giêsu cho con cái, bạn bè,  như một “chứng nhân” đầy  “xác tín” , chia sẻ về kinh nghiệm sống thân thiết với Chúa, chứ không nói lý thuyết suông. 

Vì dân chúng thì mong đợi Đấng Thiên Sai uy quyền bề ngoài, như một vua chúa quyền uy của trần thế giải phóng họ khỏi ách đô hộ của người Rôma. Còn chính Thiên Chúa Cha thì muốn Chúa Giêsu giải thoát toàn thể nhân loại khỏi ách nô lệ tội lỗi bằng “con đường khiêm nhường thập giá”. Vì thế, Dân Do thái  không chấp nhận Đấng Thiên Sai khiêm tốn, họ từ chối và loại trừ Đức Giêsu.

 Tuy “danh tiếng Ngươi đồn ra mọi nơi, khắp cả vùng lân cận miền Galilê.” Nhưng Ngài vẫn khiêm tốn ân thầm,ta cần bắt chước thái độ âm thầm kín đáo của Chúa Giêsu.

Một thầy Ráp-bi già bị bệnh phải nằm liệt giường. Các môn đệ rủ nhau đến thăm và thì thầm nói chuyện với nhau cố ý làm vui lòng ông. Họ hết lời ca tụng các nhân đức tuyệt vời của thầy.

Một người trong bọn nói: "Từ thời vua Sa-lo-mon đến nay, chưa có ai khôn ngoan được như thầy mình". Người khác nói: "Đức tin của thầy ngang ngửa với đức tin của tổ phụ Áp-ra-ham”. Người thứ ba nói: "Chắc chắn sự kiên nhẫn của thầy không thua sự kiên nhẫn của thánh Gióp". Người thứ tư thêm vào: "Về sự cầu nguyện thân mật với Chúa, thì chỉ có hai vị đứng đầu là ông Mô-sê và thầy chúng ta mà thôi".

Nghe các môn đệ khen như vậy, nhưng xem ra thầy ráp-bi vẫn tỏ ra bồn chồn không vui. Chờ cho đám môn đệ ra về rồi, vợ thầy mới lên tiếng:

- Ông có nghe thấy họ ca tụng ông không?

- Có.

- Thế tại sao ông vẫn không cảm thấy vui ?

Vị ráp-bi liền than phiền:

- Vì không có ai nhắc đến sự khiêm tốn của tôi cả.

Đòi người ta phải ca ngợi sự khiêm tốn của mình thì thầy ráp bi này lại chẳng khiêm tốn chút nào.Cũng vậy, nếu chúng ta tập tành được nhiều nhân đức, có chu toàn được các bổn phận đạo đức hằng ngày, có làm được nhiều việc từ thiện  bác ái lớn lao, nhưng chúng ta lại tự mãn và khoe khoang thành tích ấy để tìm tiếng khen nơi người đời, thì chúng ta lại  không đi con đường  tự hà của Chúa Giêsu.

 Lạy Chúa, xin ban cho con được một tâm hồn biết xót thương và cảm thông với mọi người, xin dạy con khiêm tốn và yêu thương phục vụ tha nhân, để con làm chứng cho Chúa.Amen.

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây