Truyền Thông Công Giáo Tin Vui

http://tinvui.org


Suy Niệm Thứ Sáu tuần XXIII Mùa Thường Niên B

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca 6,39-42
Thứ Sáu tuần XXIII Mùa Thường Niên B
39 Đức Giê-su còn kể cho môn đệ dụ ngôn này: “Mù mà lại dắt mù được sao? Lẽ nào cả hai lại không sa
xuống hố?40 Học trò không hơn thầy, có học hết chữ cũng chỉ bằng thầy mà thôi.41 Sao anh thấy cái rác
trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của chính mình thì lại không để ý tới?42 Sao
anh lại có thể nói với người anh em: “Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh ra”, trong khi
chính mình lại không thấy cái xà trong con mắt của mình? Hỡi kẻ đạo đức giả! Lấy cái xà ra khỏi mắt
ngươi trước đã, rồi sẽ thấy rõ, để lấy cái rác trong con mắt người anh em!


Suy Niệm :
Một lần, khi đi ngang qua vịnh San Francisco, nhà từ thiện người Mỹ Kenneth Behring đột nhiên phát
hiện ví tiền của mình đã biến mất.

Người trợ lý lo lắng: “Có thể sáng nay chúng ta đánh rơi khi đi bộ qua khu ổ chuột ở Berkeley…”.

Behring đáp: “Đành đợi người nhặt được ví liên hệ chúng ta vậy”.

Hai tiếng sau, người trợ lý thất vọng lên tiếng: “Thôi bỏ đi ông ạ, đừng đợi nữa. Chúng ta không nên hy
vọng gì ở những người nơi đó”.

“Không, chờ thêm chút nữa xem sao”. Behring bình tĩnh nói.

Người trợ lý cảm thấy khó hiểu: “Trong ví có danh thiếp của ông. Nếu người nhặt được muốn mang trả,
thì gọi cuộc điện thoại mất mấy phút đâu cơ chứ. Trong khi chúng ta đã chờ cả buổi chiều rồi, rõ ràng
bọn họ không có ý định trả lại”.

Nhưng Behring vẫn khăng khăng chờ đợi. Khi bóng tối dần bao phủ, đột nhiên tiếng chuông điện thoại
reo lên. Chính là người nhặt được chiếc ví gọi điện tới, yêu cầu họ đến nhận lại.

Người trợ lý rối rít: “Đây liệu có phải là cái bẫy? Có thể họ muốn gài chúng ta tới đó rồi tấn công hoặc
tống tiền?”.

Behring không nghe, lập tức phóng xe tới đó.

Tại điểm hẹn, một cậu bé mặc bộ quần áo rách rưới đi về phía họ, cầm trên tay cái ví mà Behring đã
đánh rơi.

Người trợ lý đón lấy chiếc ví, đếm lại số tiền trong ví, không thiếu một đồng.

“Cháu có một thỉnh cầu” – Cậu bé ngập ngừng nói – “Ông có thể cho cháu 1 ít tiền được không?”.

Người trợ lý phá lên cười: “Tôi biết mà…”. Behring ngắt lời người trợ lý, mỉm cười hỏi cậu bé cần bao
nhiêu.

“Chỉ cần 1 đô là đủ ạ.” – Cậu bé ngại ngùng trả lời – “Cháu đi bộ rất lâu mới tìm thấy bốt điện thoại công
cộng, nhưng cháu không có tiền, đành đi vay người ta 1 đô để gọi điện, bây giờ cháu cần tiền để trả
người ta”.

Nhìn đôi mắt trong veo của cậu bé, người trợ lý cúi đầu xấu hổ. Còn Behring thì xúc động ôm chầm lấy
cậu bé.

Ngay sau đó, ông quyết định đầu tư xây dựng một số trường học trong thành phố Berkeley, chuyên thu
nhận những đứa trẻ trong các khu ổ chuột tới học.

Trong lễ khai giảng, Behring phát biểu: “Xin đừng tùy tiện phỏng đoán hay đánh giá về người khác. Thay
vào đó, chúng ta cần dành thời gian và cơ hội, đón nhận những trái tim thuần khiết và lương thiện. Một
trái tim như vậy thật xứng đáng để chúng ta dày công vun đắp thành tài”.

Nhiều người trong chúng ta có thể thắc mắc với lời dạy của Chúa Giêsu,dù đã nhiều lần chúng ta đọc
qua bài Tin Mừng này:“Mù dắt mù sao được,trò không hơn thầy,phải lấy cái xà trong mắt mình trước
mới có thể lấy cái rác trong mắt người khác.
Tại sao lại có phần “trò không hơn thầy” vào đây?
Thật là tai hai khi một người mù dắt người mù khác! Tất cả chúng ta đều là người mù cả, bởi vì trong
mắt chúng ta hoặc là có cái rác hoặc là có cái đà, nên không thể chỉ dạy, dẫn dắt người khác. Mà có khi
chướng ngại vật ở trong mắt mình còn lớn hơn trong mắt của người khác, như cái xà nhà lớn hơn cọng
rác nhỏ. Thánh Phaolô trong thư gửi Timôthê đã nói, ngài và tất cả chúng ta ngày nay đều là những kẻ
tội lỗi, như ngài đã từng bắt bớ Hội Thánh, đã ăn nói lộng ngôn…
Thánh Phaolô nói như sau :“13 Trước kia, tôi là kẻ nói lộng ngôn, bắt đạo và ngạo ngược, nhưng tôi đã
được Người thương xót, vì tôi đã hành động một cách vô ý thức, trong lúc chưa có lòng tin.14 Đức Ki-tô
Giê-su, Chúa chúng ta, đã ban cho tôi đầy tràn ân sủng, cùng với đức tin và đức mến của một kẻ được
kết hợp với Người.”
Vậy nên, cuối cùng, chúng ta chỉ có một vị Thầy duy nhất để có thể chỉ giáo, chỉ dạy chúng ta, đó là Chúa
Giêsu Kitô. Chúng ta không thể làm như kẻ dạy đời người khác được! Chúng ta là những anh chị em với
nhau, là những người đầy giới hạn như nhau. Điều mà chúng ta có thể nói với nhau là: chúng ta hãy cùng
nghe Thầy Giêsu chỉ dạy, và chúng ta hãy khích lệ nhau cố gắng sống theo lời Thầy dạy.
Điều căn bản mà chúng ta cần có chính là thái độ của học trò. Chúng ta thành tâm muốn nghe Thầy
Giêsu, nhìn nhận Thầy khôn hơn mình, muốn thay đổi cách suy nghĩ của mình.
Xin Chúa, giúp chúng ta biết nhận ra mình là những người lầm lỗi yếu đuối và để cho Chúa Giêsu sửa
dạy uốn nắn mỗi ngày.
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây