Truyền Thông Công Giáo Tin Vui

http://tinvui.org


NƯỚC TRỜI ĐƯỢC VÍ NHƯ TRUYỆN

Ở cuối chương 13, Phúc âm Mat-thêu kể cho chúng ta ba câu chuyện khác nữa, để ví von Nước Trời. Nếu ba dụ ngôn tuần trước (hạt cải, cỏ lùng, nhúm men) cho thấy Nước Trời từ góc độ bên trong, với sức mạnh kiên trì nội tại, thì hình như những dụ ngôn hôm nay lại như muốn trình bày một khía cạnh khác: Nước Trời nhìn từ góc độ ‘đón nhận’: “Nước Trời giống như câu chuyện…” kho báu…, viên ngọc…, chiếc lưới… Tuy là ba, nhưng các câu chuyện lại chỉ qui về một nội dung duy nhất: 
thu sau audio
NƯỚC TRỜI ĐƯỢC VÍ NHƯ TRUYỆN
Ở cuối chương 13, Phúc âm Mat-thêu kể cho chúng ta ba câu chuyện khác nữa, để ví von Nước Trời. Nếu ba dụ ngôn tuần trước (hạt cải, cỏ lùng, nhúm men) cho thấy Nước Trời từ góc độ bên trong, với sức mạnh kiên trì nội tại, thì hình như những dụ ngôn hôm nay lại như muốn trình bày một khía cạnh khác: Nước Trời nhìn từ góc độ ‘đón nhận’: “Nước Trời giống như câu chuyện…” kho báu…, viên ngọc…, chiếc lưới… Tuy là ba, nhưng các câu chuyện lại chỉ qui về một nội dung duy nhất: 
Nếu Nước Trời là việc đón nhận tình yêu thương xót của Thiên Chúa, thì việc đón nhận đó, cách này hay cách khác, phải đạt tới độ tuyệt đối, tức là tiếp nhận tình yêu thương xót như một điều quan trọng bậc nhất trong đời sống. Nói tới lòng thương xót, ít khi ta cho rằng: nó cần phải được đón lấy cách tuyệt đối. Nói khác đi, chẳng mấy ai cho rằng mình thật sự cần tới lòng thương xót như một lẽ sống; thái độ này phổ biến, vì hiếm khi nào con người cho rằng mình mãi rơi vào cùng cực và vô vọng, vì dẫu có biết mình là hèn hạ thấp kém, ta vẫn luôn nghĩ rằng: mình còn có thể tự lo tự liệu được và một ngày kia mình sẽ thoát khỏi tình trạng này. Con người đề cao sự tự trọng là vậy! Chính vì thế mà, đứng trước tình yêu xót thương của Thiên Chúa, có mấy ai cảm thấy mình thật sự cần, cần như một nhu cầu sống còn, cần như bám lấy một cái phao cứu sinh? Các dụ ngôn hôm nay tập chung nhấn mạnh điểm này: tình yêu cứu độ của Thiên Chúa không chỉ là kho báu hay viên ngọc quí bất kỳ, nhưng là kho báu và viên ngọc quí đáng cho người nào khám phá ra, hay tìm thấy nó, phải “bán tất cả những gì mình có mà mua… lấy”.
Lấy một thí dụ để minh họa việc tìm thấy báu vật và khám phá ra giá trị thật của nó là hai điều rất khác nhau: một nhà sưu tầm tem phát hiện ra một con tem cổ nằm trong cuốn sách cũ, ông có thể vui mừng vì con tem ‘quí’ đó sẽ bổ sung cho bộ sưu tập vốn đã rất phong phú của ông. Nhưng sau khi tra cứu, ông phát hiện ra: đó là con tem duy nhất còn sót lại của cả một thời đại; con tem có giá trị tới độ nếu sở đắc được nó, ông sẽ được thiên hạ coi như nhà sưu tập tem vĩ đại nhất qua mọi thời đại. Ta có thể hiểu được thái độ của ông lúc đó là thế nào ngay cả đối với bộ sưu tập vốn đã rất giá trị của mình. Tương tự như thế, vấn đề tiếp nhận Tin Mừng cứu rỗi không đơn thuần là: biết Chúa thương yêu mình, mà còn phải biết Chúa yêu như thế nào, đồng thời mình cần tới lòng thương xót ấy bao nhiêu. Đức Giê-su khảng định: Nước Trời chính là khám phá và đón nhận Tin Mừng tình yêu này tới độ, thấy cần phải “bán tất cả những gì mình có để mua lấy”. Niềm tin Ki-tô hữu chính hệ tại ở điều này. Niềm tin đó trưởng thành hay không, cao hay thấp tùy vào mức độ khám phá ra tình yêu xót thương của Thiên Chúa đã được thể hiện nơi Đức Ki-tô Giê-su, để rồi đón nhận lấy nó như một kho tàng vô giá, một lẽ sống giữa cuộc đời ô trọc, một suối mát giữa sa mạc nóng bỏng, một viên thuốc hồi sinh giữa cơn bệnh thập tử nhất sinh. Niềm tin vào Tin Mừng của chúng ta chỉ thật sự lớn mạnh khi coi niềm cậy trông vào ơn cứu độ mà Đức Ki-tô mang lại nhờ cái chết thập giá của Người, còn lớn hơn, cao trọng hơn và cần thiết hơn tất cả các kho báu của khôn ngoan, của tu thân tích đức, của đạo hạnh…
Và như thế, nếu Nước Trời chính là sự đón nhận tình yêu cứu độ của Thiên Chúa đã được Đức Ki-tô thể hiện trên thập giá, thì một khi được quảng bá sâu rộng, ta có thể so sánh nó: ‘giống như chiếc lưới thả xuống biển’. Dưới nước thì con cá nào cũng là cá, chỉ khi lưới được kéo lên bãi (ngày tận thế, hay thế tận đối với mỗi người khi chết) người ta mới phân biệt được loại cá tốt với loại cá xấu. Cá được đánh giá là tốt hay xấu dựa theo tiêu chuẩn người bủa lưới đặt ra cho mình. Tiêu chuẩn lưới Tin Mừng của Đức Ki-tô sẽ rất khác với tiêu chuẩn ‘lưới luân lý’ của người đời hay Cựu Ước. Đối với ‘lưới đón nhận Tin Mừng’, cá tốt phải là những ai đã khám phá ra tình yêu cứu độ và đón nhận nó cách thiết thân tới độ sẵn sàng “bán tất cả những gì mình có…”, còn cá xấu là ai không đón nhận, hoặc vì không khám phá ra, hoặc đã khám phá nhưng chưa đủ lực tới độ sẵn sàng bán hết… Quả vậy đối với Tin Mừng, Nước Trời chính là niềm tin tuyệt đối vào tình Chúa yêu thương được biểu lộ nơi Đức Ki-tô Giê-su, do đó kẻ nào có niềm tin đó sẽ ‘được nhặt cho vào giỏ’, vì… “ai tin vào Con của Người thì không bị kết án”; còn ai không có thì ‘bị vứt ra ngoài’, vì ‘kẻ không tin thì bị lên án rồi’ (Ga 3:18). Ngay cả một người vì một lý do nào đó, đã không tin truyệt đối rằng: ơn cứu độ chỉ có nơi Đức Ki-tô Giê-su, để rồi tiếp tục bám vứu lấy bất cứ giá trị nào khác, chẳng hạn như thần thánh, công nghiệp, khôn ngoan, đạo hạnh hay nhân đức… tiền của hay chức quyền… hầu mong nhờ đó mà được cứu thoát, thì chắc chắn sẽ phải qua cửa ải xét xử mà thôi. Mà một khi bị xét xử thì thử hỏi mấy ai, kể cả những kẻ được người đời coi là đạo đức thánh thiện nhất, lại không nhận ra rằng: nơi mình vẫn còn tồn tại khiếm khuyết nào đó để đáng bị lên án! Như vậy đã rõ: ‘hàng ngũ người công chính’ hay ‘cá tốt được nhặt vào giỏ’ khi lưới Tin Mừng được kéo lên, sẽ chỉ còn là những con người mà, trong thẳm sâu cõi lòng mình, đã khẩn thiết thốt lên: “Lạy Ngài, xin thương xót con!” Họ đúng là những người “đã giặt và tẩy trắng áo mình trong máu Con Chiên” (Kh 7:14; xem 22:14)!
Lạy Chúa, xin cho con tin thật rằng: ơn cứu độ chỉ có thể có nơi đức Ki-tô Giê-su; và khi nhìn lên Thập Giá, con biết nhận ra rằng: đón lấy tình yêu cứu độ mới là điều hệ trọng hơn hết mọi sự. Xin cho con không bao giờ ỷ vào bất cứ điều gì, bất cứ giá trị nào khác hầu mong được cứu thoát, cho dầu đó là bậc tu sĩ linh mục, cho dầu là khôn ngoan thánh thiện, hay nhiệt tình tông đồ…; điều duy nhất con cầu xin Chúa là: được khiêm nhường hơn, biết nhìn nhận các yếu hèn của mình hơn, hầu ngày càng thâm tín đón lấy lòng thương xót vô điều kiện của Chúa. Con mong rằng, chính con sẽ là con cá được chính Chúa nhặt và cho vào giỏ cứu độ, chứ không phải là con cá cố gắng tự mình lách vào giỏ. A-men.

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây