LỜI MỜI GỌI CHẾT ĐI NHƯ HẠT LÚA GIEO VÀO LÒNG ĐẤT

Thứ ba - 30/03/2021 07:04
LỜI MỜI GỌI CHẾT ĐI NHƯ HẠT LÚA GIEO VÀO LÒNG ĐẤT
“Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác.” (Gioan 12:24)
 
 
 
Cái chết hẳn nhiên không phải là lời mời gọi dành cho hầu hết mọi người. Vậy ở đây, chúng ta nên hiểu cái chết như thế nào?
 
Người kitô hữu, giống như những người khác có nhận thức mạnh mẽ, luôn sống trong ý thức mình sẽ chết. Với họ sự chết không phải là một điểu bình thường. Sự chết là một đổ vỡ, một bất toàn và là một định mệnh con người phải chấp nhận.
 
Sinh lão bệnh tử / Luật trời đã ban / Thì đành chấp nhận / Với nụ cười thôi… Nói chỉ nói vậy thôi / Lòng buồn không tả nổi…”.
 
“Đó là những câu thơ cuối cùng trên giường bệnh của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp - một tên tuổi lừng lẫy trên văn đàn Việt Nam cuối thế kỷ XX đầu thế kỷ XXI –khiến những người yêu thương ông và yêu tài văn của ông không khỏi đau thắt lòng” (Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp qua đời, Tuổi Trẻ Online, 20/03/2021).
“Sinh lão bệnh tử / Luật trời đã ban”.  Không phải Thiên Chúa đã tạo ra sự chết. Ngài cũng không vui mừng khi thấy thụ tạo Ngài dựng nên phải chết, bởi vì Ngài tạo dựng ra chúng là để chúng tồn tại, và tồn tại tốt đẹp:
 
Thiên Chúa phán: "Chúng ta hãy làm ra con người theo hình ảnh chúng ta, giống như chúng ta,để con người làm bá chủ cá biển, chim trời, gia súc, dã thú, tất cả mặt đất và mọi giống vật bò dưới đất." Thiên Chúa sáng tạo con người theo hình ảnh mình, Thiên Chúa sáng tạo con người theo hình ảnh Thiên Chúa, Thiên Chúa sáng tạo con người có nam có nữ. Thiên Chúa ban phúc lành cho họ, và Thiên Chúa phán với họ: "Hãy sinh sôi nảy nở thật nhiều, cho đầy mặt đất, và thống trị mặt đất. Hãy làm bá chủ cá biển, chim trời, và mọi giống vật bò trên mặt đất." Thiên Chúa phán: "Đây Ta ban cho các ngươi mọi thứ cỏ mang hạt giống trên khắp mặt đất, và mọi thứ cây có trái mang hạt giống, để làm lương thực cho các ngươi. Còn đối với mọi dã thú, chim trời và mọi vật bò dưới đất mà có sinh khí, thì Ta ban cho chúng mọi thứ cỏ xanh tươi để làm lương thực. Liền có như vậy." Thiên Chúa thấy mọi sự Người đã làm ra quả là rất tốt đẹp!” (St 1: 26-31).
 
Thế nhưng con người vẫn phải chết. Con người dường như bất lực và bế tắc trước thân phận phải chết của mình. Con người không thể tự cứu nổi mình khỏi chết. Tận thâm tâm, con người luôn khát khao không phải chết, nhưng được sống đời đời, đúng như ý định sáng tạo của Thiên Chúa, bởi vì chết không phải là ý định của Thiên Chúa. Vậy thì tại sao con người lại phải chết?
 
Sách Sáng Thế Ký cho biết con người đã không giữ lệnh truyền của Thiên Chúa mà lại đi nghe lời con rắn xảo quyệt xu nịnh tôn phong con người lên thành những vị thần: “Chẳng chết chóc gì đâu! Nhưng Thiên Chúa biết ngày nào ông bà ăn trái cây đó, mắt ông bà sẽ mở ra, và ông bà sẽ nên như những vị thần biết điều thiện điều ác” (St 3:4-5). Đó là tội đầu tiên của con người, nguyên tội, tội chối bỏ Thiên Chúa, không chấp nhận Thiên Chúa là Lời ban sự sống, Lời “sáng tạo trời đất”, Lời làm cho con người và muôn loài được sống và giữ gìn chúng khỏi chết “Các ngươi không được ăn, không được động tới, kẻo phải chết” (Stk 3: 3). Con người đã muốn chọn cách sống như những vị thần, tách ra khỏi Thiên Chúa đã tạo dựng nên mình, một Thiên Chúa duy nhất ban cho mình sự sống, sự hiện hữu trên trần đời. Con người, như thế, đã tự chọn đi ngược với nguồn sống, nghĩa là họ đã tự chọn cắt đứt mình với sự sống mà “Thiên Chúa thấy … đã làm ra quả là rất tốt đẹp! ” (Stk 1: 31). Con người từ đó, mọi thời mọi nơi, bắt đầu cảm nghiệm “đất đai bị nguyền rủa vì ngươi; ngươi sẽ phải cực nhọc mọi ngày trong đời ngươi, mới kiếm được miếng ăn từ đất mà ra. Đất đai sẽ trổ sinh gai góc cho ngươi, ngươi sẽ ăn cỏ ngoài đồng. Ngươi sẽ phải đổ mồ hôi trán mới có bánh ăn, cho đến khi trở về với đất, vì từ đất, ngươi đã được lấy ra. Ngươi là bụi đất, và sẽ trở về với bụi đất.” (Stk 3: 17-19).
 
Thánh Phaolô trong thư Rôma đã minh chứng cái chết như là hậu quả của tội: “Vì một người duy nhất, mà tội lỗi đã xâm nhập trần gian, và tội lỗi gây nên sự chết; như thế, sự chết đã lan tràn tới mọi người, bởi vì mọi người đã phạm tội.” (Rm 5,12).
 
Chính lúc này Thiên Chúa đã can thiệp vào, Ngài phán với con rắn: “Ta sẽ gây mối thù giữa mi và người đàn bà, giữa dòng giống mi và dòng giống người ấy; dòng giống đó sẽ đánh vào đầu mi, và mi sẽ cắn vào gót nó” (Stk 3: 15). Ngài đã ban chính Con Một Mình cho nhân loại để ai tin và sống đời sống mới trong Con của Ngài thì sẽ được cứu độ.
 
Thật vậy, nhờ Lời Chúa trong Tin Mừng, người Kitô hữu tin rằng: Đức Kitô, qua mầu nhiệm nhập thể, đã hoàn thành tất cả những gì được mạc khải trong Cựu Ước và đảo ngược thân phận chết chóc bi thương của con người. Đức Kitô, Con Thiên Chúa, đã tự nguyện chấp nhận cái chết như mọi phàm nhân và đã chiến thắng sự chết bằng sự phục sinh của Ngài. Qua sự chết và sự phục sinh, Đức Kitô đã đem lại cho con người một niềm hy vọng lớn lao. Nhờ Đức Kitô, con người cũng sẽ được phục sinh để sống kết hiệp mãi mãi với Thiên Chúa.
 
Đối với người Kitô hữu, sự chết là một thất bại nhưng cũng là một chiến thắng, một đổ vỡ nhưng cũng là một thành toàn; sự chết chấm dứt cuộc sống trần thế nhưng cũng là đường dẫn vào sự sống đời đời.
 
Như thế, cái chết, theo nghĩa đen, là một sự di chuyển từ thế giới này sang thế giới tiếp theo khi thời gian sống của chúng ta trên đời này kết thúc và là lúc phù hợp với ý muốn của Thiên Chúa, lúc đó chúng ta nên đón nhận sự chết và an vui hưởng sự chìm ngập trọn vẹn con người của chúng ta vào sự sống của Thiên Chúa, sự nhấn chìm mà chúng ta đã thực hiện trong phép thánh tẩy, khởi đầu một đời sống linh thánh trong Chúa Kitô “Thật, tôi bảo thật ông: không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí” (Gioan 3: 5).
 
Nhưng để thực sự nhận được Thần Khí và được vào Nước Thiên Chúa, người đã được “nhấn chìm vào nước Thánh Tẩy” không chỉ dìm mình xuống một lần theo nghi thức, nhưng cần có khả năng “từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo” Chúa Kitô (Luca 9: 23). Đây là một cái chết khác, không phải là cái chết thể lý, nhưng là một cung cách chết đi ở một tầm mức khác, chết đi trong cuộc sống, sống chủ động, tích cực và tròn đầy ý thức về một cách chết: “Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác.” (Gioan 12:24). Cuộc sống của chúng ta giống như hạt lúa mì, chỉ đạt đến sự thành toàn tiềm tàng của mình bằng cách gieo vào lòng đất và chết đi. Bằng hành động tự nhiên đó, hạt lúa mì được trồng vào vùng đất màu mỡ và nhờ đó phát triển, sinh ra vô số hoa trái tốt lành.
 
Chúng ta thấy sự sống mình được diễn tả như thế nào trong tiến trình tự nhiên này?
 
Chúng ta chết đi như hạt lúa mì gieo vào lòng đất bằng cách tự nguyện ôm lấy cái chết vào chính mình để rồi chúng ta có thể được gieo trồng trong mảnh đất mầu mỡ ân huệ của Thiên Chúa và sinh ra nhiều hoa trái tốt lành.
 
Chết đi chính mình nghĩa là chúng ta buông bỏ mọi ích kỷ trong cuộc sống của chúng ta. Đầu tiên, mọi hành vi ích kỷ cố ý phải được buông bỏ, nhưng sau đó, ngay cả những hành vi ích kỷ dù không do ý muốn cũng phải được buông bỏ.
 
Vậy thì “Ích kỷ ngoài ý muốn” là gì?
 
Ích kỷ ngoài ý muốn là cách nói ám chỉ mọi thứ trong cuộc sống mà chúng ta cố chấp bám víu vào, đơn giản vì chúng ta muốn có được điều đó chỉ cho riêng mình. Điều này có thể bao gồm cả những điều tốt đẹp, chẳng hạn như một mối quan hệ yêu thương. Không phải là chúng ta nên loại bỏ những điều tốt đẹp trong cuộc sống, chẳng hạn như các mối quan hệ yêu thương; đúng hơn, chúng ta không được bám víu vào bất cứ điều gì, ngay cả những điều tốt đẹp, vì những động cơ ích kỷ. Tình yêu chỉ là tình yêu đích thực khi nó được Thiên Chúa soi dẫn, và luôn luôn buông bỏ cái tôi vị kỳ và hướng đến người khác, sống vị tha, vì người khác, chỉ hướng đến điều tốt lành cho người khác. Đây là cái chết thuần khiết nhất đối với bản thân mà chúng ta có thể tự nguyện ôm lấy ngay khi còn sống. Khi tình yêu được sống ở mức độ này, tức là tình yêu hoàn toàn vì người khác, thì Thiên Chúa đi vào cuộc sống của chúng ta, và vào từng hoàn cảnh cụ thể của cuộc đời chúng ta, sinh ra vô số hoa trái tốt lành. Đây là một ân huệ mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì chúng ta có thể tự mình làm được, bởi vì ân huệ này là kết quả của sự chết đi hoàn toàn đối với bản thân, được Thiên Chúa biến đổi thành sự sống mới.
 
Hôm nay, chúng ta hãy suy ngẫm, lời kêu mời hãy chết đi này, như hạt lúa mì tan rữa đi trong lòng đất sâu.
 
Trước hết, hãy suy ngẫm về cái chết, ra đi khỏi trần thế này, theo đúng nghĩa đen, mà một ngày nào đó chúng ta sẽ trải qua. Xin Chúa ban cho chúng ta ơn bình an không sợ hãi khoảnh khắc chết chóc đó; đúng hơn, xin cho chúng ta biết xem cái chết như một sự chuyển đổi từ một cuộc đời đa đoan náo động đầy mê ảo này bước vào một sự sống bình an viên mãn vinh quang.
 
Thứ hai, chúng ta hãy cố gắng tìm ra những cách thế nhằm có thể chết cho chính mình, ngay tại đây và bây giờ. Hãy xác định những cách thức thực tế và cụ thể mà chúng ta có thể thực hiện theo lời kêu mời của Thiên Chúa, là Đấng đang kêu gọi chúng ta đi đến cung cách chết đi này. Chúng ta hãy biết rằng khi hành động như thế, những ân huệ vinh quang của cuộc sống mới đang chờ đợi chúng ta.
 
Cổ nhân có một câu nói rất sâu sắc: “Đời người như một cuốn sách, điều quan trọng không phải là cuốn sách dài hay ngắn mà ở chỗ cuốn sách đó hay hay dở”. Vì vậy bạn hãy sống tích cực, sống trọn vẹn với thời gian, sống với những gì ý nghĩa và hữu ích. Hãy nỗ lực làm những gì có ích cho mình và mọi người, để đời sống dù có mong manh, ngắn ngủi cũng trở nên ý nghĩa và giá trị.
 
Người đời biết suy nghĩ và định hướng cuộc sống mình như thế, còn Kitô hữu chúng ta, những người tin và theo Chúa Kitô có gì khác và xứng đáng hơn không?
 
Người Kitô hữu chúng ta phải trở nên những người “Thật vậy, không ai trong chúng ta sống cho chính mình, cũng như không ai chết cho chính mình. Chúng ta có sống là sống cho Chúa, mà có chết cũng là chết cho Chúa. Vậy, dù sống, dù chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa” (Rm 14: 7-8).
 
Chúng ta đừng để mình trở nên những người “đã chết vào độ tuổi đôi mươi, nhưng mãi đến bẩy tám mươi tuổi mới được mai táng”, hoặc “ai rồi ra cũng sẽ phải chết, nhưng không phải ai cũng đã sống đích thực”, điều mà người ta gọi là “sống mà như đã chết”.
 
Thánh Phaolô đã khuyên nhủ tín hữu Rôma: “Phải như thế, vì anh em biết chúng ta đang sống trong thời nào. Đã đến lúc anh em phải thức dậy, vì hiện nay ngày Thiên Chúa cứu độ chúng ta đã gần hơn trước kia, khi chúng ta mới tin đạo. Đêm sắp tàn, ngày gần đến. Vậy chúng ta hãy loại bỏ những việc làm đen tối, và cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu. Chúng ta hãy ăn ở cho đứng đắn như người đang sống giữa ban ngày: không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đãng, cũng không cãi cọ ghen tương. Nhưng anh em hãy mặc lấy Chúa Giêsu Kitô, và đừng chiều theo tính xác thịt mà thoả mãn các dục vọngVậy chúng ta hãy theo đuổi những gì đem lại bình an và những gì xây dựng cho nhau.” (Rm 14: 11-14, 19).
 
Thi sĩ Chateaubriand nói :”Chính trong cái chết mà người Kitô hữu chiến thắng”.
Người Kitô hữu sống và chết trong sự kết hợp mật thiết với Chúa Kitô, Đấng đã sống hết mình và đã chết trong đau thương tủi nhục vì vâng lời Thiên Chúa Cha và vì yêu thương nhân loại hết lòng, nhưng đã sống lại vinh hiển. Người Kitô hữu cũng sống trong trần thế gian lao này, dần dần đi đến cái chết ít nhiều khắc khoải, nhưng rồi ra sẽ sống lại vinh quang trong Đức Kitô. Chúa Giêsu đã nói:  “…Con muốn rằng Con ở đâu thì những người Cha ban cho Con cũng ở đó với Con”(Ga 17: 24).  Và thánh Phaolô cũng nói: “Căn nhà (thể xác) dưới đất bị hủy đi, ta có căn nhà trên trời bởi Thiên Chúa làm ra; …vĩnh cửu trên trời” (2Cr 5,1-5).
 
Cuộc sống hiện nay của chúng ta trên trần thế chính là cuộc thao luyện dần dần chết đi, trong tín thác vào Thiên Chúa và trong tình yêu thương dành cho mọi người lân cận. Cái chết dần dần này là sự buông bỏ cái tôi đầy tham sân si mê đắm, kiêu ngạo ích kỷ, ganh ghét đố kỵ,,, làm cho con tim mình trở nên trống rỗng “bẩy mối tội đầu”, đổ tràn đầy cõi lòng mình tâm tình “thương người có mười bốn mối’, và quyết tâm sống “tám mối phúc thật” suốt cả cuộc đời, nhất là trong mùa chay thánh này.
 
Chính cách chết đi như vậy, cùng sự phù trợ của ân sủng Thánh Thần từ Chúa Kitô
Phục Sinh, sẽ cho phép người Kitô hữu đón nhận cái chết không thể tránh được kia, trong bình an, biến đổi nó từ một thân phận bi thảm của con người thành “ơn chết lành” và vang tiếng ca mừng “Khi Chúa thương gọi tôi về. Hồn tôi hân hoan như trong một giấc mơ, miệng tôi nức vui tiếng cười. Lưỡi tôi vang lời ca hát. Ngàn dân tung hô: tôi thật vinh phúc.” (Ngày Về - Lm nhạc sư Kim Long).
 
 
Lạy Chúa, con xin dâng chính mình con cho Chúa và cho thánh ý Chúa cách trọn vẹn như của lễ hy sinh. Con chọn chết đi cho chính mình để Chúa có thể mang lại sự sống mới từ hành động tuân phục của con đối với Chúa và vì lòng yêu thương của con dành cho anh chị em chung quanh. Xin hãy dắt con đi, lạy Chúa, và thực hiện nơi con Thánh Ý Chúa. Lạy Chúa Giêsu, con tin thác vào Chúa.
 
Phêrô Phạm Văn Trung, 22/03/2021.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
LIÊN KẾT WEB SITE

Các Giáo Phận

Giáo phận Bà Rịa
Giáo phận Ban Mê Thuột
Giáo phận Bắc Ninh
Giáo phận Bùi Chu
Giáo phận Cần Thơ
Giáo phận Đà Lạt
Giáo phận Đà Nẵng
Giáo phận Hải Phòng
Tổng Giáo phận Huế
Giáo phận Hưng Hóa
Giáo phận Kon Tum
Giáo phận Lạng Sơn
Giáo phận Long Xuyên
Giáo phận Mỹ Tho
Giáo phận Nha Trang
Giáo phận Phan Thiết
Giáo phận Phát Diệm
Giáo phận Phú Cường
Giáo phận Qui Nhơn
Giáo phận Thái Bình
Giáo phận Thanh Hóa
Tổng Giáo phận TP HCM
Giáo phận Vinh
Giáo phận Vĩnh Long
Giáo phận Xuân Lộc

Các Giáo Phận

Giáo phận Bà Rịa
Giáo phận Ban Mê Thuột
Giáo phận Bắc Ninh
Giáo phận Bùi Chu
Giáo phận Cần Thơ
Giáo phận Đà Lạt
Giáo phận Đà Nẵng
Giáo phận Hải Phòng
Tổng Giáo phận Huế
Giáo phận Hưng Hóa
Giáo phận Kon Tum
Giáo phận Lạng Sơn
Giáo phận Long Xuyên
Giáo phận Mỹ Tho
Giáo phận Nha Trang
Giáo phận Phan Thiết
Giáo phận Phát Diệm
Giáo phận Phú Cường
Giáo phận Qui Nhơn
Giáo phận Thái Bình
Giáo phận Thanh Hóa
Tổng Giáo phận TP HCM
Giáo phận Vinh
Giáo phận Vĩnh Long
Giáo phận Xuân Lộc
CÁC DÒNG TU 
Dòng Chúa Cứu Thế VN 
Dòng Đồng Công (Hoa Kỳ) 
Dòng Ngôi Lời 
Dòng Chúa Cứu Thế (Hoa Kỳ) 
Dòng Thánh Tâm Huế 
Dòng Lasan 
Tỉnh Dòng Đa Minh VN 
Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ 
Dòng Tên Việt Nam 
Dòng Phanxicô VN 
Giáo Hoàng Học Viện Piô X ( Đà Lạt ) 
Đại Chủng Viện Huế 
Đại Chủng Viện Vinh Thanh - GP Vinh 
Đại Chủng Viện Xuân Lộc 
Dòng Thánh Thể 
Dòng Phan Sinh Thừa Sai Đức Mẹ 
Đan Viện Biển Đức Thiên Tâm (Hoa Kỳ)
Dòng Con Đức Mẹ Vô Nhiễm Huế 
Dòng Mến Thánh Giá LA (gốc Phát Diệm) 
Dòng Đức Mẹ Trinh Vương 
Dòng Anh Em Đức Mẹ Lên Trời 
Dòng Đaminh Tam Hiệp 
Dòng Don Bosco 
Tu đoàn Tông Đồ Giáo Sĩ Nhà Chúa 
Dòng Thừa Sai Đức Tin VN 
Liên hiệp bề trên thượng cấp VN 
Dòng Nữ Tử Thánh Phaolô 
Dòng Đồng Công (Việt Nam) 
Dòng Chúa Thánh Thần 
Dòng Thừa Sai Bác Ái Chúa Kitô 
Dòng Truyền Giáo Thánh Carôlô - Scalabrini 
Dòng Con Đức Mẹ Vô Nhiễm Huế
Lời Chúa Hằng Ngày
Radio Công Giáo

 
Hằng Ngày

 


 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây