HỘI THÁNH CHÚA KI-TÔ KHÔNG THỂ LÀ MỘT PHÁO ĐÀI

Thứ hai - 04/11/2019 08:18
HỘI THÁNH CHÚA KI-TÔ KHÔNG THỂ LÀ MỘT PHÁO ĐÀI
Cũng theo bản tin này, nhìn từ cuộc hành trình truyền giáo của hai thánh Phao-lô và Bar-na-ba: rao giảng Tin Mừng cho dân ngoại và quyết định của Công đồng Giê-ru-sa-lem: dân ngoại không phải chịu phép cắt bì trước khi lãnh nhận bí tích rửa tội, ĐTC mời gọi Hội thánh “đi ra để đến với mọi người”, mở rộng cửa cho mọi người có thể đến để được ơn cứu độ. Và ĐTC cũng nhấn mạnh rằng cách thức giải quyết các khác biệt khó khăn trong Hội thánh là đối thoại dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần để tìm ra tiếng nói chung. Đây chính là tính công nghị trong Hội thánh.

HỘI THÁNH CHÚA KI-TÔ KHÔNG THỂ LÀ MỘT PHÁO ĐÀI
 

Theo bản tin của tác giả Hồng Thủy (VaticanNews 23-10-2019) [1], sáng thứ tư 23-10-2019, trong buổi tiếp kiến chung trước khoảng 30 ngàn tín hữu tại quảng trường thánh Phê-rô, Đức Thánh Cha (ĐTC) Phan-xi-cô đã giảng giải sách Công Vụ Tông Đồ đoạn 15 từ câu 7 đến câu 11. Nội dung những câu này thuật lại quyết định của thánh Phê-rô trong sự kiện được gọi là Công Đồng đầu tiên của Hội thánh – Công Đồng Giê-ru-sa-lem. Vị Giáo Hoàng tiên khởi mời gọi các anh em không nên choàng vào cổ dân ngoại ách nặng của Lề Luật, vì chính niềm tin vào Chúa Giê-su Ki-tô cứu độ mọi người chứ không phải Lề Luật Mô-sê.

Cũng theo bản tin này, nhìn từ cuộc hành trình truyền giáo của hai thánh Phao-lô và Bar-na-ba: rao giảng Tin Mừng cho dân ngoại và quyết định của Công đồng Giê-ru-sa-lem: dân ngoại không phải chịu phép cắt bì trước khi lãnh nhận bí tích rửa tội, ĐTC mời gọi Hội thánh “đi ra để đến với mọi người”, mở rộng cửa cho mọi người có thể đến để được ơn cứu độ. Và ĐTC cũng nhấn mạnh rằng cách thức giải quyết các khác biệt khó khăn trong Hội thánh là đối thoại dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần để tìm ra tiếng nói chung. Đây chính là tính công nghị trong Hội thánh.

Thực vậy, qua bài diễn giảng này, người ta thấy rằng ngoài những điểm quan trọng mà Hội thánh sơ khai đang thực hiện, ĐTC nhấn mạnh đến vấn đề căn cốt thuộc về bản chất và sứ mạng của Hội thánh Chúa Ki-tô, đó là Hội thánh không phải là một pháo đài đóng kín nhưng là căn lều đón tiếp mọi người.

Hội thánh không phải là một thành trì, nhưng là căn lều tiếp đón mọi người: Khi trở lại Antiokia, Phao-lô và Bar-na-ba kể cho các anh em nghe biết Thiên Chúa đã mở “cánh cửa của đức tin” cho dân ngoại như thế nào (Cv 14,27) khi hoàn thành “công việc” mà Chúa Thánh Thần đã trao phó cho các ngài. Qua sự việc này, ĐTC nhận định rằng sách CVTĐ cho thấy bản chất của Hội thánh, không phải là một thành trì, nhưng là một căn lều có khả năng mở rộng không gian (xem Is 54, 29) để tất cả có thể đi vào và cho mọi người cơ hội bước vào. Hội thánh “đi ra ngoài”, vì nếu không thì không phải là Hội thánh. Hội thánh lữ hành hãy luôn được mở rộng để họ có thể bước vào hoặc nếu không thì không là Hội thánh. Đó là một Hội thánh với các cánh cửa mở rộng (Tông huấn Niềm Vui Tin Mừng, 46), luôn có các cánh cửa mở rộng.

Hội thánh: ngôi nhà mở rộng cửa của Chúa Cha: ĐTC chia sẻ: Khi tôi nhìn thấy một vài nhà thờ ở đây, trong thành phố này, hay tại các giáo phận khác mà tôi đến, có các cánh cửa đóng kín, đây là một tín hiệu xấu. Các nhà thờ phải luôn mở cửa để là dấu chỉ của nhà thờ: luôn mở cửa. Hội thánh “được gọi để luôn trở thành ngôi nhà mở rộng cửa của Chúa Cha. [...] Như thế, nếu ai đó muốn theo sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần và đến gần để tìm kiếm Thiên Chúa, họ sẽ không gặp phải sự lạnh lùng của một cánh cửa đóng kín” (ibid. 47).

1- Phải chăng ngày nay vẫn còn đó một vấn đề?

Còn nhớ, các đây 50 năm (1969) một cuốn sách có tựa đề “Đường hay pháo đài?” tác giả là ông Nguyễn Ngọc Lan (NNL), giáo sư đại học và là linh mục dòng Chúa Cứu Thế. Hồi đó, khi vừa phát hành, cuốn sách này đã gây được sự chú ý đặc biệt của giới Công giáo, đặc biệt là các sinh viên.

Trong chương mở đầu có tựa “Có chăng một vấn đề?”, tác giả NNL đã viết như sau:

“Đạo là đường, Đạo bao giờ mà chẳng là đường. Sao lại còn có thể tự hỏi: Đạo là đường hay là lô-cốt, pháo đài? Vấn đề thoạt tiên nghe có vẻ kỳ cục. Chúng ta cứ mở bất kỳ một quyển Hán việt Tự điển nào mà xem. Đạo là đường. Dĩ nhiên. Thắp đuốc mà tìm cũng không bao giờ thấy Đạo có nghĩa là pháo đài, lô-cốt cả. Đạo là đường, không thể là gì khác. Thật là giản dị. Đạo là đường như muôn vạn nẻo đường đã in vết chân chúng ta hay đang chờ chúng ta đi đến. Đạo là con đường lớn nhất, dài nhất, xa nhất như cả cuộc đời chúng ta là một con đường.

“Riêng tiếng Việt lại sẵn kiểu nói thật là ý nghĩa: ‘Đi đạo’. Như thế hiểu đạo là đường chưa đủ, còn cần phải nói cho rõ hơn. Không biết có tiếng nào trên thế giới biết dùng một chữ gì tương đương với kiểu nói ‘đi đạo’ dễ thương như vậy không.

“Thế nhưng vấn đề có vẻ kỳ cục kia – Đạo là đường hay là pháo đài – vẫn không phải là chuyện thừa.

“Vì Đạo là đường chỉ là lý đương nhiên trong các quyển tự điển, theo nguyên tắc, còn trong thực tế đã chắc gì Đạo vẫn chỉ là con đường. Người mình bảo là ‘đi đạo’ nhưng biết đâu trong thực tế vẫn có nhiều người ‘giữ đạo’ như canh gác lô-cốt hơn là có nhiều người ‘giữ đạo’ như còn ở trên đường dài. Cũng như cái lý đương nhiên của cánh chim là để bay nhảy giữa trời cao đất rộng. Cái lý đương nhiên của loài cá là sông là biển. Thế nhưng vẫn có cảnh cá chậu chim lồng. Mà bi đát hơn nữa là chúng ta thường chỉ tiếp xúc với cá chậu chim lồng – chưa kể cả ướp lạnh và chim đã nhổ lông hết – hơn là với cá đang tung tăng giữa cái lý đương nhiên của nó là sông biển, với chim đang bay nhảy giữa cái lý đương nhiên của nó là trời đất.

“Đạo là pháo đài hay là đường? Một vấn đề đáng ám ảnh chúng ta khi còn muốn chú ý đến chuyện tôn giáo, còn muốn nhìn nhận Đạo như một hiện tượng liên hệ sâu xa đến nếp sống của mình, đến đến tương quan giữa mình với người, đến thân phận chung của loài người” [2]

2- Hội thánh Chúa Ki-tô mở rộng cửa để đi ra đến với mọi người

Chúng ta biết rằng, bản chất của Hội thánh Chúa Ki-tô là truyền giáo, là ra đi loan báo Tin Mừng (x. Mt 28, 19; Mc 16, 15). Trong mỗi thánh lễ, sau khi vị chủ tế đọc lời nguyện kết lễ, ngài công bố “Chúc anh chị em đi bình an!”. Đi, chứ không phải đi về hay ra về (nhà). Đi là đi đến với mọi người, mọi nhà, mọi miền để loan báo ơn cứu độ.

Cách đây hơn 50 năm, Công Đồng Vat.II đã chỉ rõ: “Nhiệm vụ cao cả của mọi giáo dân là làm cho ý định cứu độ của Thiên Chúa ngày càng lan tới tất cả mọi người ở mọi nơi và mọi thời đại. Vì thế, khắp nơi phải mở đường cho họ tích cực tham gia vào công cuộc cứu độ của Giáo hội, tùy sức lực của họ và tùy nhu cầu của thời đại” (x.Vat.II, LG 33). Mặt khác, Hội thánh cũng đã từng khẳng định: “Tất cả các phần tử của Hội thánh mỗi người một cách đều được sai đi. ‘Ơn gọi Ki tô hữu tự bản chất cũng là ơn gọi làm tông đồ’. Mọi hoạt động của Nhiệm Thể nhằm làm cho Nước Đức Kitô rộng mở trên khắp hoàn cầu được gọi là ‘việc tông đồ’.” (x. Giáo lý Hội thánh CG, số 863).

ĐTC Phan-xi-cô cũng đã từng nói:

Cha muốn mọi người ra đi. Cha muốn Giáo Hội ra ngoài đường phố. Cha muốn chúng ta tự bảo vệ chống lại những gì là thế gian, là định lập, là thoải mái, là giáo sĩ trị, là khép kín vào chính mình...

 

Giám mục và linh mục hãy đào tạo người trẻ trong sứ vụ truyền giáo, bằng cách sai họ bước ra và bước tới. Chúa Giêsu đã làm điều này với các môn đệ của Ngài: Người đã không giữ các tông đồ dưới cánh của mình như gà mẹ giữ chặt con dưới cánh. Ngài sai họ ra…

 

Giám mục và linh mục không thể giữ cho mình bị đóng kín trong các giáo xứ, trong các cộng đoàn của chúng ta, khi rất nhiều người đang mong chờ Tin Mừng. Không chỉ đơn giản là mở cửa ra chào đón, nhưng chúng ta phải vượt ra khỏi những cánh cửa đó để tìm kiếm và gặp gỡ người dân.

  Giám mục và linh mục hãy can đảm nhìn vào nhu cầu mục vụ, bắt đầu từ vùng ngoại ô, với những người ở xa nhất, với những người không thường xuyên đi nhà thờ. Họ cũng được mời đến dự bàn tiệc Chúa.

Nhìn vào Hội thánh đó đây, chúng ta có thể nhận ra hình ảnh những “pháo đài” kiên cố nội bất xuất ngoại bất nhập, những “lô-cốt” kín như bưng, những “thành trì” sẵn sàng chống đỡ… Các tín hữu thì co cụm lại để giữ đạo theo cách của riêng mình. Đó có thể là đạo-sinh-hoạt, đạo-lễ-nghi, đạo-hành-hương, đạo-phô-trương, đạo-hình-thức, đạo-lễ-hội, đạo-tiệc-tùng vv.

Đức cố HY Phan-xi-cô Nguyễn Văn Thuận trong bài nói chuyện tại Pháp ngày 12-9-1998 có tựa đề “Mười căn bệnh làm băng hoại người công giáo” đã đề cập đến căn bệnh gọi là Bệnh phô trương chiến thắng. Ngài nói:

Làm gì cũng chỉ nhắm chuyện phô trương là chính. Bệnh này tiếng pháp gọi là Triomphalisme, người Mỹ cũng có từ ngữ Show-up. Thỉnh thoảng đây đó đọc trên những bản tin sinh hoạt cộng đoàn thật nức lòng: Đại lễ tổ chức vô cùng thành công, cuộc rước kéo dài cả nửa cây số, nhiều chục cha đồng tế, bữa tiệc kết thúc thật linh đình, bà con vô cùng hoan hỉ, chưa có bao giờ và có ai tổ chức được lớn như thế… Nhưng hết tiệc ra về rồi là hết. Đại lễ hôm qua hôm nay thành quá khứ xa lơ. Cảm xúc hôm qua hôm nay gọi mãi chẳng thấy về! Hãy bỏ chứng bệnh phô trương, vì cái chiều sâu thực sự ít ai quan tâm. Ta bảo sáng danh Chúa, nhưng xét cho kỹ Chúa mấy phần trăm, ta mấy phần trăm?...”.

Đạo của Chúa mãi mãi là con đường thênh thang, chứ không thể là lô-cốt, pháo đài, thành trì. Đạo Chúa là đường dẫn chúng ta ra đi gặp gỡ Chúa trong anh em, đồng thời cũng là ngôi nhà chung, đón nhận anh em vào gặp gỡ Chúa trong chúng ta.

3- Hội thánh Chúa Ki-tô mở rộng cửa để đón nhận mọi người

Trong Tông huấn Niềm Vui Tin Mừng, ĐTC Phan-xi-cô đã nhấn mạnh rõ như sau:

Hội thánh được kêu gọi trở thành Nhà Cha, luôn luôn mở rộng cửa. Một dấu hiệu của sự mở ra này là các nhà thờ của chúng ta phải luôn luôn mở cửa, để nếu có ai được Chúa Thánh Thần thúc đẩy đến đây tìm Thiên Chúa, họ sẽ không thấy cửa nhà thờ đang đóng.

Cũng có những cửa khác không được đóng. Mọi người có thể tham dự một cách nào đó vào đời sống của Hội thánh. Mọi người có thể là thành phần của cộng đoàn, và các cửa của bí tích cũng không được đóng vì bất cứ lý do gì. Điều này đặc biệt đúng đối với bí tích được gọi là ‘cửa’: bí tích Rửa Tội. Bí tích Thánh Thể, tuy là sự sung mãn của đời sống bí tích, nhưng không phải là một phần thưởng cho người hoàn thiện, mà là một phương thuốc và lương thực cho người yếu đuối. Các xác tín này có những hệ quả mục vụ mà chúng ta cần phải xem xét một cách thận trọng và mạnh dạn. Chúng ta nhiều khi hành động như là người ban phát ân sủng thay vì là người tạo điều kiện cho ân sủng. Nhưng Hội Thánh không phải là một trạm thu phí. Hội Thánh là Nhà Cha, có chỗ cho mọi người, với tất cả các vấn đề của họ”. [3]

Thực vậy, Hội thánh Chúa Ki-tô không thể là pháo đài hay thành trì mà là Nhà của Cha nên chúng ta có nhiệm vụ mở rộng cửa, tiếp đón mọi người, mọi thành phần.

Ước mong giáo xứ của chúng ta là một gia đình thân yêu, kẻ ở trong cảm thấy yên tâm, hạnh phúc, còn kẻ ở ngoài nếu muốn “nhập khẩu” thì luôn được đáp ứng, đón nhận.

Ước mong nhà thờ của chúng ta luôn mở rộng cửa để bất kỳ ai đến cũng được thoải mái tận hưởng bầu khí thánh thiêng của cầu nguyện, được chan hòa trong ánh sáng của Lời Chúa và được cảm nếm sự ngọt ngào của Thánh Thể.

Ước mong nhà xứ của chúng ta không có bất kỳ thứ rào cản nào khiến nhiều người e ngại không muốn đến. Rào cản thủ tục giấy tờ. Rào cản giờ giấc. Rào cản luật lệ phép tắc. Rào cản giàu nghèo, thân quen hay xa lạ. Rào cản công đức tiền bạc. Rào cản hữu hình. Rào cản vô hình vv…

Ước mong cộng đoàn chúng ta là một cộng đoàn đức tin, đức ái, yêu thương hiệp nhất. Đó là nơi quy tụ con cái Cha khắp nơi về không phân biệt giàu nghèo, sang hèn, khách lạ hay người thân quen. Hội thánh luôn là Nhà của Cha và có chỗ cho mọi người ./.

 

Aug. Trần Cao Khải

___________

[1] Hồng Thủy (VaticanNews 23-10-2019) - Nguồn: conggiao.info 25-10-2019

[2] Nguyễn Ngọc Lan – Đường hay pháo đài? – NXB Trình Bầy 1969 – Trang 11-14

[3] ĐTC Phan-xi-cô - Tông huấn Niềm Vui Tin Mừng (Evangelii gaudium) số 47 – Bản dịch UB LBTM/HĐGM.VN

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
LIÊN KẾT WEB SITE

Các Giáo Phận

Giáo phận Bà Rịa
Giáo phận Ban Mê Thuột
Giáo phận Bắc Ninh
Giáo phận Bùi Chu
Giáo phận Cần Thơ
Giáo phận Đà Lạt
Giáo phận Đà Nẵng
Giáo phận Hải Phòng
Tổng Giáo phận Huế
Giáo phận Hưng Hóa
Giáo phận Kon Tum
Giáo phận Lạng Sơn
Giáo phận Long Xuyên
Giáo phận Mỹ Tho
Giáo phận Nha Trang
Giáo phận Phan Thiết
Giáo phận Phát Diệm
Giáo phận Phú Cường
Giáo phận Qui Nhơn
Giáo phận Thái Bình
Giáo phận Thanh Hóa
Tổng Giáo phận TP HCM
Giáo phận Vinh
Giáo phận Vĩnh Long
Giáo phận Xuân Lộc

Các Giáo Phận

Giáo phận Bà Rịa
Giáo phận Ban Mê Thuột
Giáo phận Bắc Ninh
Giáo phận Bùi Chu
Giáo phận Cần Thơ
Giáo phận Đà Lạt
Giáo phận Đà Nẵng
Giáo phận Hải Phòng
Tổng Giáo phận Huế
Giáo phận Hưng Hóa
Giáo phận Kon Tum
Giáo phận Lạng Sơn
Giáo phận Long Xuyên
Giáo phận Mỹ Tho
Giáo phận Nha Trang
Giáo phận Phan Thiết
Giáo phận Phát Diệm
Giáo phận Phú Cường
Giáo phận Qui Nhơn
Giáo phận Thái Bình
Giáo phận Thanh Hóa
Tổng Giáo phận TP HCM
Giáo phận Vinh
Giáo phận Vĩnh Long
Giáo phận Xuân Lộc
CÁC DÒNG TU 
Dòng Chúa Cứu Thế VN 
Dòng Đồng Công (Hoa Kỳ) 
Dòng Ngôi Lời 
Dòng Chúa Cứu Thế (Hoa Kỳ) 
Dòng Thánh Tâm Huế 
Dòng Lasan 
Tỉnh Dòng Đa Minh VN 
Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ 
Dòng Tên Việt Nam 
Dòng Phanxicô VN 
Giáo Hoàng Học Viện Piô X ( Đà Lạt ) 
Đại Chủng Viện Huế 
Đại Chủng Viện Vinh Thanh - GP Vinh 
Đại Chủng Viện Xuân Lộc 
Dòng Thánh Thể 
Dòng Phan Sinh Thừa Sai Đức Mẹ 
Đan Viện Biển Đức Thiên Tâm (Hoa Kỳ)
Dòng Con Đức Mẹ Vô Nhiễm Huế 
Dòng Mến Thánh Giá LA (gốc Phát Diệm) 
Dòng Đức Mẹ Trinh Vương 
Dòng Anh Em Đức Mẹ Lên Trời 
Dòng Đaminh Tam Hiệp 
Dòng Don Bosco 
Tu đoàn Tông Đồ Giáo Sĩ Nhà Chúa 
Dòng Thừa Sai Đức Tin VN 
Liên hiệp bề trên thượng cấp VN 
Dòng Nữ Tử Thánh Phaolô 
Dòng Đồng Công (Việt Nam) 
Dòng Chúa Thánh Thần 
Dòng Thừa Sai Bác Ái Chúa Kitô 
Dòng Truyền Giáo Thánh Carôlô - Scalabrini 
Dòng Con Đức Mẹ Vô Nhiễm Huế
LỜI HẰNG SỐNG
Nghe Suy Niệm Hằng Ngày

Bài Giảng Lòng Thương Xót
 

 

HHTM TGP Sàigòn Tổ chức Hội Thi Thánh Ca Chủ đề “ĐẾN VỚI CHÚA GIÊSU NHỜ MẸ MARIA” tại thánh đường GX Sao Mai Hạt Chí Hòa Lúc 19g00 Ngày 28-05-2017. Mừng Kính 100 năm Đức Mẹ Hiện ra tại FATIMA.


Nhạc Thánh Ca

 

  Radio Vatican
 
Radio Veritas
 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây