Một hôm, một họa sĩ người Ý khá nổi tiếng đang đi bách bộ để tìm hứng sáng tác. Khi đến một khúc cua đường, ông chợt thấy một bé trai có khuôn mặt hồn nhiên dễ mến. Tự nhiên ông muốn vẽ lại vẻ mặt thiên thần của em. Ông nói với cậu bé rằng: “Này em, em có muốn tôi vẽ chân dung của em không?” Cậu bé gật đầu đồng ý và theo họa sĩ về xưởng vẽ của ông. Mấy giờ sau, cậu ta rất ngạc nhiên và vui mừng nhìn thấy khuôn mặt của em rạng rỡ trong bức tranh. Họa sĩ đặt tên cho bức tranh này là: “Tuổi thơ trong trắng”. Ông treo nó nơi phòng khách, và mỗi khi gặp điều gì bực mình, ông lại nhìn lên bức tranh kia và lập tức lấy lại bình an. Một số người muốn mua bức tranh với giá cao, nhưng dù gặp khó khăn về tài chính nhưng họa sĩ vẫn không bán.
Hai mươi năm sau. Một hôm họa sĩ cũng đang đi dạo để tìm hứng vẽ tranh. Khi tới gần khu nhà ổ chuột, tình cờ ông nhìn thấy một gã ăn xin, áo quần lôi thôi rách nát và có khuôn mặt chai lì gian ác, trông như một tên quỉ sứ. Ông suy nghĩ: “Sao trên đời này lại có người mang bộ mặt gian ác xấu xa đến thế nhỉ? Phải chi ta vẽ được gương mặt quỉ sứ này để so sánh với gương mặt thiên thần trong bức “Tuổi thơ trong trắng” đang treo trong phòng khách nhà ta thì hay biết mấy!”
Bấy giờ gã ăn mày chìa tay ra xin bố thí. Họa sĩ yêu cầu gã làm người mẫu cho ông vẽ và hứa sẽ cho gã một số tiền khá lớn. Gã ăn xin lập tức đồng ý. Khi bức tranh đã vẽ xong, gã nhận tiền và ra về. Nhưng khi đi ngang phòng khách, gã trông thấy bức tranh “Tuổi thơ trong trắng” đang treo trên tường, gã liền dừng lại nhìn một lúc, rồi hai dòng lệ từ từ lăn trên gò má. Sau đó gã chỉ lên bức tranh và nói với họa sĩ rằng: “Thưa ông, đây chính là khuôn mặt của tôi hồi còn bé mà tôi còn nhớ đã có lần ngồi làm mẫu cho ông vẽ. Hôm nay ông lại vẽ khuôn mặt của tôi sau khi nó đã biến dạng!” Rồi gã thuật lại cuộc đời bất hạnh của gã như sau:
“Tôi vốn là một đứa con trai, lại là con một, nên được cha mẹ rất mực cưng chiều. Nhưng cũng vì thế mà tôi sinh ra hư hỏng. Khi cha mẹ tôi lần lượt qua đời, tôi đã bán tất cả gia sản cha mẹ để lại để lao mình vào các đam mê trác táng... Chỉ sau một thời gian ngắn, tôi đã phung phí hết tiền bạc của cha mẹ và phải nhập bọn với lũ bạn xấu đi trộm cướp. Rồi tôi bị bắt và thụ án mười năm. Trong thời gian ở tù, tôi đã trải qua rất nhiều gian nan tủi nhục: Bị đánh đập, ức hiếp và bóc lột tàn nhẫn. Nhưng rồi tôi cũng quen dần với cuộc sống đó. Cuối cùng chính tôi lại trở thành kẻ bóc lột hành hạ các tù nhân mới nhập trại và các bạn tù khác yếu đuối hơn tôi. Bây giờ sau khi mãn hạn tù, tôi đang ở trong tình trạng không một đồng xu dính túi, lại còn mang thêm bệnh lao phổi thời kỳ thứ ba. Tôi chẳng biết làm gì hơn là đi ăn xin như ông thấy đó”.
Sống là biến đổi, đó là quy luật tất yếu mà không một sự hiện hữu nào giữa cuộc đời này được miễn trừ. Hãy nhìn chung quanh, chúng ta sẽ thấy mọi sự luôn biến đổi. Một thân cây, tuy nó vẫn là thân cây đó nhưng bên trong nó có biết bao biến đổi: có những chiếc lá tháng trước còn xanh nhưng đến nay không còn, thay vào đó có nhiều chiếc lá vừa mới mọc. Và nhiều chiếc lá hiện nay còn đó nhưng đến tháng sau sẽ không còn. Nếu thân cây vẫn y như thế từ tháng này sang tháng khác, từ năm này qua năm khác thì đó không còn là một thân cây sống nữa mà chỉ là một cây giả. Cũng vậy, khi nhìn lên bầu trời, chúng ta cũng thấy quy luật biến đổi ấy: bầu trời hôm qua với bầu trời hôm nay đâu có hoàn toàn giống nhau mặc dù cũng vẫn là một bầu trời. Triết gia Hê-ra-clite đã từng nói "Không ai tắm hai lần trong một dòng sông". Tuy vẫn là con sông ấy nhưng nước sông hôm nay không phải là nước sông của ngày hôm qua. Vạn vật trong thiên nhiên là thế, luôn thay đổi, đổi thay, cái đến trước ra đi, cái đến sau tiếp nối cứ vậy chuyển vần. Tuy nhiên, sự biến đổi tự nhiên này không nhằm hủy diệt nhưng là để duy trì và làm cho mọi sự trong cuộc sống ngày một thăng tiến và hoàn thiện hơn.
Sự kiện biến hình mà Đức Giêsu thực hiện trong Tin Mừng hôm nay là một minh chứng nhằm khẳng định điều ấy. Hẳn thật, khi vào trần gian nhập thể làm người, Đức Giêsu cũng mang lấy thân phận con người cùng với sự yếu đuối và sự mỏng dòn. Thế nhưng, cũng chính trong sự mỏng dòn và yếu đuối ấy nhờ quyền năng của Thiên Chúa được thực hiện trong Ngài, thân xác ấy sẽ được biến đổi để trở nên hoàn thiện hơn: “Đang lúc Người cầu nguyện, dung mạo Người bỗng đổi khác, y phục Người trở nên trắng tinh chói loà”. (c 29). Chính thánh Phaolô đã khẳng định điều này khi viết: “Người có quyền năng khắc phục muôn loài, và sẽ dùng quyền năng ấy mà biến đổi thân xác yếu hèn của chúng ta nên giống thân xác vinh hiển của Người” (Pl 3, 12)
Sống là biến đổi, đó là điều tất yếu. Thế nhưng sự biến đổi nơi vạn vật thiên nhiên là sự biến đổi theo một chu trình ấn định của thiên nhiên mà tạo hóa đã sắp đặt. Còn nơi con người sự biến đổi một phần do sự sắp đặt của tạo hóa, nhưng một phần do ở chính ý chí con người vì con người có tự do. Hình ảnh người thanh niên trong bức tranh của người họa sĩ kể trên là một ví dụ. Tự ban đầu, tạo hóa đã tạo dựng nên anh một hình ảnh đẹp tựa như “thiên thần”, nhưng chỉ hai mươi năm sau chính anh đã làm cho hình ảnh ấy trở nên như “ác quỷ” bởi thói ăn chơi sa đọa của mình.
Lạy Chúa, qua sự kiện biến hình mà con Chúa thể hiện hôm nay, Chúa cho chúng con ý thức rằng thân xác chúng con rồi cũng sẽ thay đổi, và sự thay đổi này có phần phụ thuộc vào ý chí và sự tự do của chúng con. Cũng qua sự kiện này, Chúa cũng cho chúng con biết rằng chỉ trong Chúa qua Đức Giêsu Kitô, sự thay đổi nơi chúng con mới trở nên hoàn thiện hơn.
M. Luân An