MỜI CHÚA LÊN THUYỀN

Thứ sáu - 11/08/2017 13:30
04
04
 “Đức Giêsu bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc người giải tán dân chúng.” (Mt 14, 22).
MỜI CHÚA LÊN THUYỀN

 “Đức Giêsu bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc người giải tán dân chúng.” (Mt 14, 22).
Sau khi cho dân chúng ăn no nê, Thầy và trò đều được ca tụng. Thầy làm phép lạ chỉ xuất phát từ tình thương và muốn dạy cho các môn đệ bài học về tình thương vô điều kiện. Các môn đệ thì phấn khởi và hân hoan. Thầy được ca tụng cũng có nghĩa là các môn đệ cũng được khen ngợi, được cảm kích. Chắc chắn sau phép lạ hóa bánh này, danh tiếng Thầy Giêsu sẽ còn nổi hơn nữa. Thầy biết rõ tất cả và chính khi lòng các môn đệ bắt đầu dính bén với vinh quang trần thế và hiểu sai việc Thầy làm thì Thầy “liền bắt các ông xuống thuyền qua bờ bên kia”.
Đi đâu khi trời đã tối? Sang bên kia biển hồ mà trên thuyền không có Thầy ư? Lòng các ông không hề muốn xuống thuyền, các ông dùng dằng muốn ở lại, vậy mà Thầy nỡ tâm “bắt các ông xuống thuyền qua bờ bên kia.” Chắc chắn, các ông đã mệt lắm rồi vì cả ngày hôm nay tất bật phụ Thầy chữa bệnh cho đám đông, xế chiều còn luôn tay chia bánh và cá cho hơn năm ngàn người ăn. Sức người có hạn, vậy mà Thầy không biết các học trò đã mệt ư? Vượt biển trong đêm tối không phải là điều dễ dàng. Các ông lên thuyền mà lòng không yên. Chỉ mới đây thôi, bên tai các ông còn tiếng khen và câu ca tụng, người ta quý mến, quyến luyến các ông không muốn rời cũng là chuyện đương nhiên. Chỉ mình Thầy ở lại giải tán dân chúng. Đêm khuya, Thầy vẫn ở trên núi vắng vẻ mà trút bầu tâm sự cùng Chúa Cha. Từ xa, Thầy vẫn thấu suốt tâm tư và những gì xảy đến cho từng người học trò.
Con thuyền lênh đênh trên biển và bị sóng đánh vì ngược gió. Thuyền lướt sóng mà tay chèo mỏi mệt. Cả ngày tất bật bên Thầy tuy mệt nhưng các ông có động lực để phục vụ, lòng các ông phấn khởi vì ít ra người ta vẫn xuýt xoa khen ngợi, mỏi mệt được vơi đi bội phần. Bây giờ, các ông mỏi mệt chèo thuyền mà tâm hồn và trái tim đã gửi lại với dân chúng rồi, vì thế cái mỏi mệt lại nhân lên. Chèo thuyền mà lòng không hiệp nhất thì sóng đến từ trong tâm hồn.
Thầy hiểu rõ tâm tư và nỗi lòng người môn đệ. Đến canh tư, Thầy đi trên mặt biển mà đến với các ông. Trông thấy Thầy, các ông lại tưởng là ma nên hốt hoảng và sợ hãi. Mệt mỏi và sợ hãi khiến các ông mất cảm thức về sự hiện diện của Thầy. Có những khi bao nỗi gian truân bủa vây, giăng mắc khiến lòng ta lo buồn, mỏi mệt và sợ hãi, Thầy đến bên ta mà ta không nhận ra. Thầy trấn an người môn đệ: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” ( Mt 14, 27). Ông Phêrô nghe tiếng Thầy rồi nhưng để chắc chắn hơn, ông xin Thầy một điều lạ lùng: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài.” Ông tin vào quyền năng của Thầy nên nếu ông có thể đến với Thầy như cách ông xin thì chỉ có Thầy mới có quyền năng ban cho ơn ấy. Những khi gặp khó khăn thử thách, ta có dám thưa lên cùng Chúa khát vọng vượt lên trên nỗi sợ để đến cùng Giêsu không? Thầy cho phép ông xuống thuyền và quả thật chân ông đang bước đi nhẹ nhàng trên mặt nước bao la. Có những điều ta thực hiện được không phải đến từ chính năng lực của bản thân mà là nhờ ơn Chúa ban nhưng không. Gió thổi khiến ông sợ hãi và ông bị chìm. Không phải khi đã nhận được ơn Chúa ban là ta đã chắc chắn đạt được điều mình xin nhưng hành trình đến với Chúa cần có một lòng tin kiên vững và không nghi nan dù gặp hiểm nguy. Khi đã vấp ngã và sắp chết chìm, liệu ta có đủ can đảm để xin Thầy: “Thầy ơi, xin cứu con với”! Một ngư phủ tài giỏi như ông chắc chắn biết bơi. Ta cũng vậy, có những khi vì quá tin vào khả năng của bản thân mà ta tự xoay sở với khó khăn mà không cần ai giúp đỡ. Chính sự kiêu ngạo và tự mãn đã nhận chìm ta trong thất bại. Thầy Giêsu đưa tay kéo ông lên mà quở trách: “Hỡi kẻ kém lòng tin! Sao lại hoài nghi?” ( Mt 14, 31). Dù bị quở trách nhưng ông được Thầy thương hơn, thương vì sự yếu đuối của chính ông. Người yếu đuối luôn được quan tâm và nâng đỡ, điều chính yếu là ta có dám tỏ cho Thầy biết sự yếu đuối của bản thân. Không dễ gì để nói cho người khác biết mình yếu đuối. Người ta thường cố tỏ ra mạnh mẽ trong mọi lúc, ngay cả khi người khác biết rõ mình đang gặp khó khăn. Thầy và trò lên thuyền thì biển lặng. Con thuyền không còn chao đảo nữa. Biển đã lặng sóng và tâm hồn người môn đệ cũng không còn sợ hãi nữa. Thầy đang ở cùng các ông và các ông nhận ra: “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa!” ( Mt 14, 33). Ta hãy mời Thầy lên con thuyền của cuộc đời mình. Có Thầy, đời ta sẽ an vui và bình an.
Lạy Chúa! Thuyền trên biển không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, nhưng có những khi sóng đánh vì ngược gió và có cả những con sóng dậy lên từ những tâm hồn bất an. Xin Chúa bước lên con thuyền cuộc đời con, để nhờ đó, con biết đặt cuộc đời con trong quyền năng và tình thương của Chúa. Amen.

Bông hồng nhỏ

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết
RADIO CÔNG GIÁO
LỜI HẰNG SỐNG
Bài đọc hằng ngày

Suy Niệm Hằng Ngày


Phút cầu nguyện mỗi ngày

Bài Giảng Hằng Ngày

Bài Giảng Thánh lễ Chúa Nhật

HHTM TGP Sàigòn Tổ chức Hội Thi Thánh Ca Chủ đề “ĐẾN VỚI CHÚA GIÊSU NHỜ MẸ MARIA” tại thánh đường GX Sao Mai Hạt Chí Hòa Lúc 19g00 Ngày 28-05-2017. Mừng Kính 100 năm Đức Mẹ Hiện ra tại FATIMA.


Lễ Truyền Dầu Đức Thánh Cha cử hành tại Vatican 2017

Nhạc Thánh Ca

Đi Đàng Thánh Giá trọng thể cùng Đức Thánh Cha tại Hý trường Colosseo ở Roma
 

  BÀI GIẢNG LÒNG THƯƠNG XÓT

RADIO TỔNG HỢP

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây