Hãy đụng chạm tới lòng Chúa thương xót

Thứ năm - 25/04/2019 08:16
Hãy đụng chạm tới lòng Chúa thương xót
Lm. Gioan  Nguyễn văn Ty SDB

CHÚA NHẬT II PHỤC SINH
Chúa Nhật về lòng thương xót của Thiên Chúa
 
 
Năm A – B – C
 
Suy niệm Tin Mừng Ga 20:19-31          
 
 
 Môn đệ Tô-ma đã đòi phải được tận tay chạm vào các thương tích của Thập Giá nơi thân thể Chúa Phục Sinh: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin”. Tại sao lại thế nhỉ? đòi hỏi của ông có thật sự cần thiết không? Gặp được Thầy Giê-su sống động, đi lại, nói năng và ăn uống như người thường, chẳng lẽ chưa đủ sao? tại sao ông lại đòi hỏi phải được “cho xem tay và cạnh sườn” Người? Hơn thế nữa, việc mắt thấy tay chạm có ý nghĩa đặc biệt gì đối với nhóm môn đệ nhút nhát, nhất là đối với ông Tô-ma?
Dưới cặp mắt các môn đệ thì, việc Thầy Chí Thánh bị đóng đinh vào thập giá và con tim Người bị đâm thủng chắc không chỉ mang ý nghĩa thể lý về cái chết đau đớn của một thân xác chết treo trên giá thập tự; đối với các ông - và đó cũng là nội dung giáo huấn trường kỳ của Đức Giê-su trước đây - dấu đinh trên tay chân, và vết thương nơi cạnh sườn, mà họ nhìn thấy, nói lên sự tự hiến yêu thương của Chiên Vượt Qua; nó diễn tả tình yêu bao la của Thiên Chúa cứu độ. Khi cho các ông xem tay và cạnh sườn mình, Đấng Phục Sinh hẳn muốn nói cho các môn đệ thân yêu một điều gì vượt xa lời khẳng định rằng Người đã sống lại về mặt thể lý. Điều Người thực sự muốn các ông hiểu chính là, qua các dấu tích đó, tình yêu thương xót và cứu độ của Thiên Chúa đã trở thành bất diệt và toàn thắng! Các môn đệ, do đó, cần một cảm nhận cụ thể để tin vào điều này cách bền vững. Các ông sẽ là những nhân chứng được chứng kiến tình yêu đó đã đạt tới đỉnh điểm, thì cũng cần phải xem và chạm vào các dấu đinh ở tay chân, và vết đòng trên ngực Người để nắm bắt bằng chứng không thể chối cãi rằng: lòng xót thương tha thứ đó vẫn còn sống, và nó là vô địch.
Môn đệ Tô-ma trong thâm sâu muốn điễn đạt nhu cầu đó khi phát ngôn câu nói mà nhiều khi bị coi là một thách thức: “Nếu tôi không….” Phần mình Đức Giê-su phục sinh đã coi yêu cầu đó là hoàn toàn chính đáng, và Người không ngần ngại đáp ứng: “Đặt ngón tay con vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy, đưa tay ra và đặt vào cạnh sườn Thầy!” Quả vậy, Tô-ma và tất cả các môn đệ khác đều cần tới cái cảm nghiệm cụ thể này, nhất là sau tất cả các biến cố xáo trộn mà các ông vừa trải qua; ông Tô-ma đã thấy, đã chạm vào các dấu tích…, và ông đã tin. Ông không chỉ tin Giê-su, đã chết và được mai táng trong mồ, nay đã thực sự đã sống lại; nhưng đúng hơn, ông tin vào sự toàn thắng của tình yêu cứu độ và tha thứ.
Đối với Ki-tô hữu chúng ta thuộc các thế hệ sau này thì sao? Đức Giê-su đã không hề tuyên bố rằng trải nghiệm đó là không còn cần thiết, ngược lại là đàng khác! Tuy nhiên Người luôn khẳng định rằng: trải nghiệm này phải được thể hiện bằng lòng tin, thay vì bằng đụng chạm bằng giác quan thể lý, “Vì đã thấy Thầy nên anh đã tin. Phúc thay những người không thấy mà tin!
Bí tích Thánh Thể mà Người đã thiết lập chính là để các tín hữu, trải qua các thế hệ, chạm tới được các dấu đinh trên tay chân và vết thương cạnh sườn Chúa Phục Sinh. Cử hành Thánh Thể vì thếl, ngay từ đầu, đã trở nên tâm điểm của đời sống Ki-tô hữu. Chính vì nơi đây - các Ki-tô hữu từng người một, với đức tin, nghiệm ra cách rất riêng tư và sống động, rằng lòng thương xót vĩnh cửu của Thiên Chúa đang được lặp lại cho chính mình. Trong cử hành Thánh Thể, linh mục và tín hữu cùng được mời gọi “Đặt ngón tay con vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy, đưa tay ra và đặt vào cạnh sườn Thầy”; đúng là họ, hơn bất cứ ai khác, cần đụng chạn tới biểu hiện của lòng thương xót cứu độ, trong tất cả sức mạnh và hữu hiệu của nó. Bất luận là ai, moi Ki-tô hữu đều phải coi đây là công việc quan trọng hàng đầu họ cần làm! Họ sẽ có cùng thái độ của Phê-rô và Gio-an, khi đứng trước người bất toại trong hành lan đền thờ, “Anh hãy nhìn chúng tôi… Vàng bạc thì tôi không có; nhưng cái tôi có, tôi cho anh đây…” (Cv 3:6) Mọi Ki-tô hữu, bao gồm cả tu sĩ, linh mục lẫn giáo dân - cách riêng các tân tong - đều cần ý thức rằng: họ không nhất thiết phải là người giầu có nhất về mặt vật chất tiền của, cũng không cần là những người phong phú nhất về diện tinh thần hay thiêng liêng, nhưng gia sản quí giá nhất họ sở hữu, đặc ân duy chỉ một mình họ có, đồng thời cũng là điều duy nhất họ có thể cống hiến cho nhân loại đang quằn quại trong nỗi thống khổ cùng cực, đó là được biết, được chạm tới, và được cử hành cách sinh động lòng thương xót từ ái vô biên và bất diệt của Thiên Chúa, đã được thực hiện qua Thập Giá và Phục Sinh của Đức Ki-tô Giê-su. 
Riêng cá nhân tôi, cho dầu là một Linh Mục, tôi có thực sự xác tín điều này không, nhất là mỗi khi cử hành Hy Lễ Thập Giá?
 
Lạy Chúa Phục Sinh, xin cho phép con được dùng đức tin để xỏ ngón tay con vào các lỗ đinh, đặt bàn tay con vào cạnh sườn Người, để con có được cảm nghiệm sâu sắc rằng: tình yêu cứu độ Chúa dành cho con quả là bất diệt. Xin cho việc cử hành Thánh Lễ hàng ngày mang lại cho chính con trước hết, sự bình an mà một người có, khi cảm nhận thấy mình được Thiên Chúa yêu thương. Xin cho con tin chắc rằng: tình yêu đó sẽ là bất diệt, và sẽ bền vững cho đến muôn đời, bất chấp những yếu hèn, sa ngã của kiếp người ô trọc này. Xin cho con biết cử hành mầu nhiệm Phục Sinh ngay từ bây giờ, trong chính đời sống hàng ngày của con. A-men
 
 
2- Nền công lý Phục Sinh
 
Gioan thật nhẹ nhàng khi mô tả tới bốn lần Đức Giê-su hiện hình sau khi ra khỏi mồ. Lần một, Người hiện ra cho Maria Mác-đa-la, hai lần sau, hiện ra với các môn đệ tụ họp trong nhà, và lần cuối, cho một số môn đệ trên bờ hồ Ti-bê-ri-a. Và trong tất cả các lần hiện ra này, chẳng có gì có thể được coi là hoành tráng cả, không hào quang chói lọi, cũng chẳng uy nghi rực rỡ chut nào… Nhưng tất cả chỉ là rất đời thường, gồm luôn cả cảnh ăn uống bình dị nữa…; thế nhưng hình như có một điều gì đó hết sức phi thường ẩn dấu dưới cái tầm thường ấy: một sức sống hoàn toàn mới đang bừng lên giữa bầu không khí lạnh lẽo của thương tích và chết chóc.
Đoạn Tin Mừng Chúa Nhật II Phục Sinh hôm nay nói về hai lần Chúa hiện nguyên hình với các môn đệ đang qui tụ trong căn phòng kín. Ngay từ thời xa xưa, đoạn văn này hình như đã chiếm một chỗ rất đặc biệt trong niềm tin của các Ki-tô hữu tiên khởi, chính vì thế mà đức tin của các môn đệ, đặc biệt của Tô-ma, là đề tài chính của hai lần hiện hình này. Các môn đệ, sau khi được xem các dấu đinh nơi tay chân và cạnh sườn của Đấng hiện hình, đã tin chắc rằng: Thầy Giê-su, Người đã từng chết nhuốc khổ trên cây thập tự, và đã được tẩm liệm mai táng trong nấm mồ đá, nay đã sống lại thật rồi. Tông đồ Tô-ma còn được Đấng Phục Sinh mời gọi đích danh “đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra và đặt vào cạnh sườn Thầy!” chỉ vì ông chưa đủ xác tín niềm tin ấy.
Ta có thể thắc mắc về câu tuyên xưng đức tin của Tô-ma, đượ coi như đại diện cho các môn đệ khác, rằng “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” thực sự có ý nghĩa và mang nội dung gì? Phải chăng các ông muốn tuyên xưng rằng: Thầy quả đã sống lại, hay Thầy quả là Thiên Chúa quyền uy thống trị, hay… một điều gì khác nữa? Hơn nữa, khi Người cho các môn đệ xem – đặc biệt mời Tô-ma chạm tay vào các lỗ đinh và vào vết thương cạnh sườn mình, thì chủ đích thật của Thầy Giê-su Phục Sinh là gì mới được? Nếu chỉ là để xác nhận con người trước đây đã chết nay thực sự sống lại, thì hẳn niềm tin này phải làm cho các môn đệ hết sức kinh hãi. Các ông đã chẳng người bán kẻ chối, kẻ khác thì trốn chạy trước cái chết của Thầy mình là gì. Có thể phần nào là đúng như vậy, vì trong lần hiện hình nào thì Người cũng khởi đầu bằng câu chào “Bình an cho anh em!” Còn nếu để minh định mình là Đức Chúa quyền uy theo quan niệm Cựu Ước thì Người đã thất bại, vì thân thể và cách thức Người xuất hiện thực chẳng có gì là sáng láng uy hùng cả. Đàng này, tác giả Gio-an lại cho ta biết: ‘các môn đệ vui mừng vì được xem thấy Chúa’. Hình như trong các lần hiện hình này Đức Giê-su đang muốn xây dựng nơi các ông một niềm tin mang nội dung tích cực: niềm tin tuyệt đối vào tình yêu tha thứ của Thiên Chúa. Quả thực, để cụ thể hóa niềm tin rất mới mẻ và thiết yếu đó, Người không những đã muốn các ông chạm vào các dấu đinh - bằng chứng của tình yêu cứu độ - mà còn trao vào tay các ông một sứ mệnh mới là thứ tha, rồi sai các ông ra đi loan truyền sứ điệp đó cho mọi người.
Căn nguyên và sức sống của niềm tin vào tình yêu tha thứ đó được xác định là Thánh Thần. Chính Thần Khí này đã đưa Giê-su vào trần gian, đã hướng dẫn bước đường cứu chuộc của Giê-su nơi dương thế, đã dẫn đưa Giê-su tới hiến mình trên thập giá, đồng thời cũng làm cho Giê-su sống lại. Thánh Thần từ nay sẽ được ban cho các môn đệ và tất cả mọi kẻ tin; “Người thổi hơi vào các ông và bảo: “anh em hãy nhận lấy Thánh Thần”. Thế là từ nay, trong niềm tin vào Giê-su Ki-tô phục sinh, tất cả các môn đệ đều nhận được sức sống mới tuyệt vời, họ trở thành những con người mới, không chỉ vì họ sẽ sống vẹn sạch tinh tuyền, nhưng chính yếu là vì, từ nay họ được thông phần sâu xa vào tình yêu cứu độ của Đức Giê-su Ki-tô, Đấng đã chết và sống lại cho họ để liên tục thứ tha không ngơi nghỉ. Rồi cùng với sức sống này, họ được trao cho một sứ mệnh quan trọng: “Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ”. Nếu trước Phục Sinh khi nói cho Phê-rô cùng một câu này (xem Mt 16:19) Đức Giê-su có thể ngụ ý về một quyền bính nào đó, thì bây giờ, khi quyền này được ban cho hết mọi môn đệ (cũng là cho mọi Ki-tô hữu) thì ý nghĩa của nó lại càng trở nên hiển hiện hơn. Sau khi nhận lãnh Thánh Thần tình yêu, sứ mệnh của môn đệ từ nay phải là tha và cầm giữ như chính Đức Ki-tô, Đấng đã chết và sống lại từng thể hiện. Điều này có nghĩa là từ nay sứ mệnh đích thực của các ông là mang đến cho trần gian một nền công lý mới: công lý của nhân từ và tha thứ như chính Đức Ki-tô Thập Giá và Phục Sinh đã thứ tha, và của cầm giữ như chính Đấng cứu độ và sống lại đã cầm giữ. Tắt một lời, đó là nền công lý của lòng từ bi nhân ái và của xót thương, thứ công lý không thể chối cãi của Thập Giá và Phục Sinh, thứ công lý mà chỉ những ai đón nhận Thánh Thần tình yêu mới có thể được trao ban cho. Các môn đệ của Đức Ki-tô Phục Sinh trước hết, và mọi Ki-tô hữu sau dó, là những người duy nhật trên trần gian được trao vào tay thứ công lý mới đó, để từ nay họ sẽ cùng Người thi hành việc xét xử trần gian trong cách thức này.
Lúc này đây, tôi chân thành gửi tới các anh chị em tân tòng lời chúc mừng Phục Sinh thâm sâu! Ngoài việc, nhờ bí tích rửa tội, anh chị em được thanh tẩy để trở nên tinh trắng, anh chị em đã nhận được Thánh Thần tình yêu. Anh chị em đã được ban cho một thứ quyền hành vượt lên trên mọi uy quyền khác, đó là quyền bính của lòng thương xót và nhân ái của Đấng Phục Sinh. Giữa một thế trần tội lỗi và lầm lạc, kể từ khi gia nhập vào cộng đoàn Hội Thánh là đoàn thể những người được Đấng đã chết và sống lại cứu chuộc, anh chị em được trao cho quyền cầm cân nảy mực xét xử nhân loại, không với sự công minh hà khắc, nhưng với lòng nhân ái xót thương. Chúa Nhật Áo Trắng hôm nay, ngày truyền thống từ bao đời của anh chị em tân tòng, đã được Đức Thánh Cha Gio-an Phao-lô II chọn làm ngày của Lòng Thương Xót Chúa thật chí lý lắm thay! Nếu Thập Giá và Phục Sinh là biểu hiện rõ nhất của lòng thương xót cứu độ của Thiên Chúa, thì những ai tuyên xưng niềm tin này cũng đương nhiên phải trở thành con cái của lòng từ bi nhân hậu đó cho trần thế.
Phầm giá Ki-tô hữu của chúng ta hoàn toàn lệ thuộc vào phẩm chất thứ tha đó
 
Lạy Chúa Phục Sinh, xin thổi hơi Thánh Thần tình yêu vào con, để con cũng có quyền tha thứ và cầm giữ như Chúa - Đấng Cứu Độ nhân lành. Hơn nữa, là linh mục của Hội Thánh Chúa, xin cho con biết luôn trở thành tiếng nói cho mọi người trần thế, nhất là những người tội lỗi, về thứ công lý mới này của Thập Giá và Phục Sinh. Xin cho con trong mọi hoàn cảnh luôn trở thành dấu chỉ và người mang đến cho nhân loại thứ quyền lực và công lý mới của Thập Giá: quyền lực và công lý của lòng thương xót vô biên. A-men  
 

Tổng số điểm của bài viết là: 4 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 4 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết
LIÊN KẾT WEB SITE

Các Giáo Phận

Giáo phận Bà Rịa
Giáo phận Ban Mê Thuột
Giáo phận Bắc Ninh
Giáo phận Bùi Chu
Giáo phận Cần Thơ
Giáo phận Đà Lạt
Giáo phận Đà Nẵng
Giáo phận Hải Phòng
Tổng Giáo phận Huế
Giáo phận Hưng Hóa
Giáo phận Kon Tum
Giáo phận Lạng Sơn
Giáo phận Long Xuyên
Giáo phận Mỹ Tho
Giáo phận Nha Trang
Giáo phận Phan Thiết
Giáo phận Phát Diệm
Giáo phận Phú Cường
Giáo phận Qui Nhơn
Giáo phận Thái Bình
Giáo phận Thanh Hóa
Tổng Giáo phận TP HCM
Giáo phận Vinh
Giáo phận Vĩnh Long
Giáo phận Xuân Lộc

Các Giáo Phận

Giáo phận Bà Rịa
Giáo phận Ban Mê Thuột
Giáo phận Bắc Ninh
Giáo phận Bùi Chu
Giáo phận Cần Thơ
Giáo phận Đà Lạt
Giáo phận Đà Nẵng
Giáo phận Hải Phòng
Tổng Giáo phận Huế
Giáo phận Hưng Hóa
Giáo phận Kon Tum
Giáo phận Lạng Sơn
Giáo phận Long Xuyên
Giáo phận Mỹ Tho
Giáo phận Nha Trang
Giáo phận Phan Thiết
Giáo phận Phát Diệm
Giáo phận Phú Cường
Giáo phận Qui Nhơn
Giáo phận Thái Bình
Giáo phận Thanh Hóa
Tổng Giáo phận TP HCM
Giáo phận Vinh
Giáo phận Vĩnh Long
Giáo phận Xuân Lộc
CÁC DÒNG TU 
Dòng Chúa Cứu Thế VN 
Dòng Đồng Công (Hoa Kỳ) 
Dòng Ngôi Lời 
Dòng Chúa Cứu Thế (Hoa Kỳ) 
Dòng Thánh Tâm Huế 
Dòng Lasan 
Tỉnh Dòng Đa Minh VN 
Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ 
Dòng Tên Việt Nam 
Dòng Phanxicô VN 
Giáo Hoàng Học Viện Piô X ( Đà Lạt ) 
Đại Chủng Viện Huế 
Đại Chủng Viện Vinh Thanh - GP Vinh 
Đại Chủng Viện Xuân Lộc 
Dòng Thánh Thể 
Dòng Phan Sinh Thừa Sai Đức Mẹ 
Đan Viện Biển Đức Thiên Tâm (Hoa Kỳ)
Dòng Con Đức Mẹ Vô Nhiễm Huế 
Dòng Mến Thánh Giá LA (gốc Phát Diệm) 
Dòng Đức Mẹ Trinh Vương 
Dòng Anh Em Đức Mẹ Lên Trời 
Dòng Đaminh Tam Hiệp 
Dòng Don Bosco 
Tu đoàn Tông Đồ Giáo Sĩ Nhà Chúa 
Dòng Thừa Sai Đức Tin VN 
Liên hiệp bề trên thượng cấp VN 
Dòng Nữ Tử Thánh Phaolô 
Dòng Đồng Công (Việt Nam) 
Dòng Chúa Thánh Thần 
Dòng Thừa Sai Bác Ái Chúa Kitô 
Dòng Truyền Giáo Thánh Carôlô - Scalabrini 
Dòng Con Đức Mẹ Vô Nhiễm Huế
LỜI HẰNG SỐNG
Radio Công Giáo

 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây