CHÚA NHẬT III MÙA PHỤC SINH A (Lc 24,14-35).

Thứ năm - 23/04/2020 21:08
CHÚA NHẬT III MÙA PHỤC SINH A (Lc 24,14-35).
“Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?”
CHÚA NHẬT III MÙA PHỤC SINH A (Lc 24,14-35).
Cuộc thương khó của Chúa Giê-su đã ảnh hưởng mạnh mẽ đến tinh thần của các môn đệ và in dấu sâu xa trong tâm hồn các ông. Bao nhiêu hi vọng giờ đây đã tiêu tan, những mơ ước, vinh quang giờ đây cũng chẳng còn và mọi dự tính tương lai đã tan theo mây khói. Tất cả đã đổ vỡ, đã mất hết. Thầy đã bị bắt, bị hành hình và bị giết chết trong đau thương trên thập giá. Mọi sự đều đã bị chôn vùi cùng với thi hài của Thầy trong mộ đá. Nhóm môn đệ mất hết tinh thần, chẳng còn chút hi vọng. Họ đang buồn rầu khóc lóc, than thân trách phận và thương tiếc người thầy quý mến. Chẳng còn đủ can đảm và uy tín để củng cố niềm tin của nhóm môn đệ. Với tâm trạng buồn rầu và chán nản, hai môn đệ quê ở E-mau đã rủ nhau trở về nhà. Vì còn gì nữa đâu!
Trên con đường về Em-mau, đầy chán nản và hoang mang, hai môn đệ cảm thấy thật nặng nề và chua xót. Giữa lúc đó, Chúa Phục Sinh đã đến giữa các ông. Các ông không nhận ra Người thì cũng dễ hiểu. Vì Thầy của hai ông giờ đây đang nằm trong mộ đá kia mà. Câu chuyện giữa Chúa Phục Sinh và hai môn đệ đã bắt đầu. Chúa bắt đầu trước và gợi ý để hai môn đệ bộc lộ cõi lòng và trút hết nỗi buồn rầu chán nản ra ngoài. Rồi sau đó Chúa Phục Sinh đã hoàn toàn chủ động trong câu chuyện. Người trách hai môn đệ: “Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ! Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu đau khổ như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?”. Và suốt hành trình gần một ngày trời, từ sáng tới chiều, Chúa Phục Sinh nói liên tục. Người nhắc lại toàn bộ Kinh Thánh Cựu Ước, những gì liên quan đến Người và ân cần giải thích từng điểm trong Sách Thánh. Tin Mừng không nói đến thái độ của hai môn đệ khi nghe Chúa Phục Sinh nói và giải thích Lời Chúa. Nhưng chúng ta có thể chắc chắn rằng hai ông đã chăm chú nghe một cách thích thú và say mê. Chưa bao giờ các ông đã gặp một thầy dạy Kinh Thánh lỗi lạc như thế. Chưa bao giờ các ông đã hiểu Sách Thánh rõ ràng và sâu xa như vậy. Và cũng chưa bao giờ khi nghe Lời Chúa mà lòng các ông bừng cháy lên như vậy. Không biết nỗi buồn sầu đã tan biến đi từ lúc nào, không còn chán nản buông xuôi nữa, mà trái lại, lòng đã ngập tràn niềm vui và một thứ bình an sâu lắng đang ngự trị nơi tâm hồn. Niềm vui của Đấng chiến thắng, bình an của Chúa Phục Sinh. Dù các ông không hiểu rõ, không ý thức được, nhưng cảm nhận sâu xa một niềm vui thanh thản đầy tràn đang đi vào trong con người, len lỏi vào mọi ngõ ngách trong tâm hồn, làm bừng sáng cõi lòng, làm trỗi dậy niềm hy vọng. Các ông đã tìm lại được đức tin của mình!
Cuộc sống lữ hành trên trần gian của người tín hữu Ki-tô, cũng có thể so sánh với hành trình của hai môn đệ từ Giê-ru-sa-lem đi về Em-mau. Giê-ru-sa-lem đối với hai môn đệ lúc này là biểu tượng của đau thương chết chóc, là dấu chỉ của thất vọng chán chường. Từ trong đổ vỡ và buồn rầu, hai môn đệ đã ra đi. Cuộc sống của Ki-tô hữu trên đời này cũng không sáng sủa gì hơn tâm trạng của hai môn đệ đi Em-mau. Những lo toan cuộc đời, nhất là kế sinh nhai, lại còn chạy theo những đòi hỏi của thời đại, của văn minh, mỗi ngày một nhiều, một đa dạng. Những nghịch cảnh và đau khổ chẳng hề thiếu trên đường đời. Nào là chuyện trong gia đình, chuyện ngoài xã hội, đối với bạn bè và giao tiếp trong công việc làm ăn. Mệt nhọc thân xác, chán nản và bực bội trong tâm hồn, rồi bệnh tật, thời tiết nắng mưa, có khi tai nạn ập tới. Sau cùng là những khổ công trong việc sống đạo. Có những níu kéo của vật chất đam mê, làm bớt nhiệt tình đối với những gì linh thánh trong đạo. Có những quan niệm sống hình thành một lối sống đạo cho có lệ, đủ hình thức. Và còn những hấp dẫn về tiền bạc, về thú vui hưởng thụ không được đàng hoàng và đi ngược lại với những luật lệ tôn giáo. Biết thế, nhưng những cám dỗ kia lại quá mời gọi, quá gần gũi, ở trong tầm tay… và lương tâm của người Ki-tô hữu luôn bị giằng co. Buông xuôi hoàn toàn thì không dám, nhưng cũng khó thoát khỏi những cám dỗ luôn kề cận kia! Thực tế phũ phàng của cuộc sống là như vậy và giằng co ray rứt của lương tâm Ki-tô hữu vẫn xảy ra. Nhưng thực tế rõ ràng hơn, cụ thể hơn và sâu xa hơn là Chúa Phục Sinh luôn có mặt với người Ki-tô hữu và đồng hành với họ trên đường đời, từ trần gian về đến quê trời.
Thật ra, người Ki-tô hữu ít khi nhớ tới Chúa Phục Sinh đang ở với mình, ít khi ý thức rằng Chúa đang đồng hành với mình trong từng công việc, từng cố gắng hi sinh, từng niềm vui nỗi buồn và từng giây phút ở mọi nơi. Người ta sẽ tự hỏi nếu Chúa Phục Sinh luôn có mặt, luôn đồng hành như vậy, thì tại sao tôi không thấy, không gặp được Người? Hai môn đệ dù đã chính mắt trông thấy Chúa Phục Sinh nhưng đâu có nhận ra Người! Cho nên việc thấy Chúa Phục Sinh không cần thiết, bởi Chúa Phục Sinh đã nói: “Phúc thay những người không thấy mà tin”. Như vậy, điều cần thiết và quan trọng của một tín hữu là nhờ đức tin mà nhận ra Chúa Phục Sinh luôn ở với mình và ở trong đời mình. Làm sao đủ đức tin để nhận ra Chúa Phục Sinh? Cách thức Chúa Phục Sinh đã làm cho hai môn đệ lấy lại đức tin mà nhận ra Người, thì ngày nay đối với từng môn đệ Ki-tô, Chúa Phục Sinh vẫn làm lại như thế. Nghĩa là Chúa Phục Sinh luôn dùng lời của Người trong Kinh Thánh để nói với mỗi người và giải thích Sách Thánh, Chúa Phục Sinh thông ban Thánh Thần cho người khao khát Lời Chúa và chuyên cần lắng nghe. Chúa Thánh Thần sẽ từng bước dẫn đưa người môn đệ tin vào Chúa Phục Sinh, sống và đồng hành với Chúa mỗi ngày thân mật và sâu xa hơn.
Như vậy, tôi phải đọc và nghe Kinh Thánh hằng ngày. Mỗi lần đọc riêng tư hay nghe Lời Chúa trong cộng đoàn Phụng Vụ, tôi phải tin chắc rằng chính Chúa Phục Sinh đích thân, chứ không ai khác, nói lời và giải thích Sách Thánh cho tôi nghe. Và tôi tin thế nào và với mức độ nào, thì được như thế và với mức như thế.
 
Lm. Gioan Nguyễn Như Yêng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
LIÊN KẾT WEB SITE

Các Giáo Phận

Giáo phận Bà Rịa
Giáo phận Ban Mê Thuột
Giáo phận Bắc Ninh
Giáo phận Bùi Chu
Giáo phận Cần Thơ
Giáo phận Đà Lạt
Giáo phận Đà Nẵng
Giáo phận Hải Phòng
Tổng Giáo phận Huế
Giáo phận Hưng Hóa
Giáo phận Kon Tum
Giáo phận Lạng Sơn
Giáo phận Long Xuyên
Giáo phận Mỹ Tho
Giáo phận Nha Trang
Giáo phận Phan Thiết
Giáo phận Phát Diệm
Giáo phận Phú Cường
Giáo phận Qui Nhơn
Giáo phận Thái Bình
Giáo phận Thanh Hóa
Tổng Giáo phận TP HCM
Giáo phận Vinh
Giáo phận Vĩnh Long
Giáo phận Xuân Lộc

Các Giáo Phận

Giáo phận Bà Rịa
Giáo phận Ban Mê Thuột
Giáo phận Bắc Ninh
Giáo phận Bùi Chu
Giáo phận Cần Thơ
Giáo phận Đà Lạt
Giáo phận Đà Nẵng
Giáo phận Hải Phòng
Tổng Giáo phận Huế
Giáo phận Hưng Hóa
Giáo phận Kon Tum
Giáo phận Lạng Sơn
Giáo phận Long Xuyên
Giáo phận Mỹ Tho
Giáo phận Nha Trang
Giáo phận Phan Thiết
Giáo phận Phát Diệm
Giáo phận Phú Cường
Giáo phận Qui Nhơn
Giáo phận Thái Bình
Giáo phận Thanh Hóa
Tổng Giáo phận TP HCM
Giáo phận Vinh
Giáo phận Vĩnh Long
Giáo phận Xuân Lộc
CÁC DÒNG TU 
Dòng Chúa Cứu Thế VN 
Dòng Đồng Công (Hoa Kỳ) 
Dòng Ngôi Lời 
Dòng Chúa Cứu Thế (Hoa Kỳ) 
Dòng Thánh Tâm Huế 
Dòng Lasan 
Tỉnh Dòng Đa Minh VN 
Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ 
Dòng Tên Việt Nam 
Dòng Phanxicô VN 
Giáo Hoàng Học Viện Piô X ( Đà Lạt ) 
Đại Chủng Viện Huế 
Đại Chủng Viện Vinh Thanh - GP Vinh 
Đại Chủng Viện Xuân Lộc 
Dòng Thánh Thể 
Dòng Phan Sinh Thừa Sai Đức Mẹ 
Đan Viện Biển Đức Thiên Tâm (Hoa Kỳ)
Dòng Con Đức Mẹ Vô Nhiễm Huế 
Dòng Mến Thánh Giá LA (gốc Phát Diệm) 
Dòng Đức Mẹ Trinh Vương 
Dòng Anh Em Đức Mẹ Lên Trời 
Dòng Đaminh Tam Hiệp 
Dòng Don Bosco 
Tu đoàn Tông Đồ Giáo Sĩ Nhà Chúa 
Dòng Thừa Sai Đức Tin VN 
Liên hiệp bề trên thượng cấp VN 
Dòng Nữ Tử Thánh Phaolô 
Dòng Đồng Công (Việt Nam) 
Dòng Chúa Thánh Thần 
Dòng Thừa Sai Bác Ái Chúa Kitô 
Dòng Truyền Giáo Thánh Carôlô - Scalabrini 
Dòng Con Đức Mẹ Vô Nhiễm Huế
Lời Chúa Hằng Ngày

Radio Tín Thác

 
Radio Công Giáo

 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây