GIA ĐÌNH KITÔ HỮU: CỘNG ĐOÀN YÊU THƯƠNG VÀ HỢP NHẤT

Thứ năm - 13/12/2018 00:21
Holy Family
Holy Family
Gia đình Kitô giáo phải có những đặc tính nào ?
Như chúng ta đã xác quyết : gia đình là một tế bào sống động của Giáo Hội, hay nói các khác, gia đình chính là một Giáo Hội “cỡ nhỏ”, một Giáo Hội được thu hẹp. Chính vì thế, gia đình cũng phải mang lấy những đặc tính mà Chúa
GIA ĐÌNH KITÔ HỮU:
CỘNG ĐOÀN YÊU THƯƠNG VÀ HỢP NHẤT
     
TỪ TIN MỪNG.
Gia đình Kitô giáo phải có những đặc tính nào ?
Như chúng ta đã xác quyết : gia đình là một tế bào sống động của Giáo Hội, hay nói các khác, gia đình chính là một Giáo Hội “cỡ nhỏ”, một Giáo Hội được thu hẹp. Chính vì thế, gia đình cũng phải mang lấy những đặc tính mà Chúa Giêsu muốn cho Giáo Hội của Ngài phải mang lấy.
Những đặc tính ấy là : yêu thương và hợp nhất, thực thi lời Chúa, cử hành phụng vụ và loan truyền Tin Mừng.
Trước hết là đặc tính yêu thương và hợp nhất.
Thực vậy, Chúa Giêsu đã ban cho Giáo Hội giới luật yêu thương :
- Thày ban cho các con một điều răn mới, là các con hãy thương yêu nhau.
Ngài cũng xác định cho chúng ta một dấu hiệu riêng biệt, một bộ đồng phục của người môn đệ. Dấu hiệu ấy không phải chỉ là đi nhà thờ, làm dấu thánh giá, tham dự thánh lễ… Bộ đồng phục ấy không phải là chiếc áo dài màu trắng của các bà Dòng ba hay của các bà Hiền Mẫu, không phải là tấm khăn quàng màu xanh hay màu vàng của các em thiếu nhi, nhưng là tình thương.
Phải, dấu hiệu và bộ đồng phục của người Kitô hữu phải là tình bác ái yêu thương :
- Người ta cứ dấu này mà nhận biết  các con là môn đệ Thày, là các con hãy thương yêu nhau.
Thế nhưng, có những người không muốn chấp nhận sự thật này. Họ trang nghiêm sốt sắng trong những giờ kinh nguyện. Quả thực, ở nhà thờ họ là những con chiên ngoan, nhưng khi bước xuống cuộc đời, họ lại vội vã hóa kiếp thành một loài lang sói, vì họ cũng gian tham, cũng độc ác.
Có lẽ vào ngày phán xét, chúng ta sẽ phải ngạc nhiên :
Có những người chúng ta tưởng họ là môn đệ Chúa dựa vào một nếp sống đạo đức giả tạo bên ngoài, nhưng thực sự không phải là như thế, chỉ vì họ không thực thi giới luật yêu thương .
Trái lại, có những kẻ chúng ta tưởng họ là vô thần, là chống đối Thiên Chúa, nhưng thực sự họ là môn đệ của Chúa, chỉ vì họ đã sống tình bác ái. Hay như một ý tưởng của Đức Cha Bùi Tuần trong cuốn “Giới luật yêu thương”  :
Người vô thần không tin Chúa, chúng ta bảo họ là kẻ vô đạo. Còn chúng ta, mặc dù đã tin Chúa, nhưng nếu không thương yêu anh em, thì chúng ta cũng chỉ là một loại vô đạo mà thôi.
Trong bữa tiệc ly, với lời nguyện từ biệt, Chúa Giêsu đã cầu xin ơn hợp nhất cho các môn đệ :
 Lạy Cha, xin cho tất cả chúng nên một, như Cha Con Ta là một.
     
ĐẾN THỰC HÀNH.
Chính vì thế, mỗi gia đình công giáo phải là một cộng đoàn yêu thương và hợp nhất. Trong đó cha mẹ, vợ chồng và  con cái phải  luôn luôn nghĩ đến nhau, sống cho nhau và có thể chết vì nhau.
Gia đình là trường đào tạo tình yêu thương thuận lợi và hữu hiệu nhất.
Thuận lợi là vì cung một xương một thịt, cùng một dòng máu nên dễ dàng yêu thương nhau hơn.
Hữu hiệu vì là bước đầu để từ đó chiếu tỏa tình yêu ra bên ngoài : yêu mọi người như chính mình, hơn nữa yêu tha nhân như Chúa đã yêu chúng ta, Ngài là Đấng đã hiến mạng sống vì chúng ta, rồi yêu cả những kẻ thù địch đã làm hại chúng ta.
Muốn đạt tới tình yêu anh dũng như Chúa đòi hỏi, chúng ta phải tập luyện mỗi ngày, vì yêu thương là một vấn đề vừa phức tạp lại vừa tế nhị.
Thực vậy, có một chàng thanh niên, gõ cửa một nhà dòng để xin vào tu trong đó, cha bề trên nhìn chàng, khẽ mỉm cười và hỏi :
- Thế thì con đã yêu ai chưa.
Chàng thanh niên đỏ mặt, ấp úng trả lời :
- Dạ thưa cha, chưa ạ.
Cha bề trên lại mỉm cười và bảo :
- Thế thì con hãy trở về, học yêu thương trước, rồi mới tới học tu sau.
Câu chuyện này chỉ muốn nói lên rằng : chúng ta phải học cả những cái tầm thường nhất như tục ngữ đã bảo : “Học ăn, học nói, học gói, học mở”, huống nữa là yêu thương.
Yêu thương thì dài bằng cả cuộc đời. Bao lâu còn sống, chúng ta vẫn phải tập luyện yêu thương, để tình yêu của chúng ta mỗi ngày một thêm tinh ròng.
Tình yêu thuở ban đầu thường nhiễm màu vị kỷ, chúng ta phải tập luyện để thoát ra khỏi tình trạng ấu trí ấy, để tiến đến một tình yêu vị tha, một tình yêu trưởng thành. Vậy thế nào là một tình yêu ấu trí, một tình yêu vị kỷ ? Và thế nào là tình yêu trưởng thành, một tình yêu vị tha ?
 Tôi xin thưa : tình yêu vị kỷ là một tình yêu vì mình, chúng ta yêu người khác, nhưng thực sự là yêu mình, vì chúng ta bắt người khác phải phục vụ, phải đem lại niềm vui cho chúng ta, giống như một đứa bé yêu mẹ nó không phải là vì mẹ nó tốt, mẹ nó đẹp, mà chỉ vì mẹ nó có bầu sữa sẵn sàng cho nó bú tí.
Kẻ vị kỷ nhìn vào cặp mắt người khác, không phải để thấy rằng cặp mắt đó đẹp, cặp mắt đó dễ thương, nhưng  chỉ để thấy hình ảnh mình được in trên cặp mắt ấy.
Khuynh hướng vị kỷ sẽ làm cho tình yêu chết dần chết mòn, và nếu có tồn lại, thì cũng chỉ là một tình yêu èo uột và nhơ nhớp, như hình ảnh Tagore đã dùng để so sánh :
- Tình yêu giống như một con suối, nếu ta đắp đập chặn nước thì dòng suối sẽ khô. Tình yêu giống như một bông hồng, nếu ta ngắt đi và ép vào ngực, thì chẳng bao lâu bông hồng sẽ héo.
Trái lại, tình yêu vị tha là một tình yêu vì người. Chúng ta sẵn sàng chấp nhận mọi hy sinh gian khổ, chúng ta vui lòng quên mình để dấn thân, đem lại niềm vui mừng và hạnh phúc cho người khác. Đặc tính của loại tình yêu này là cho đi và  cho đi không ngừng.
Người mẹ cam chịu mọi vất vả cực nhọc với những đêm thức trắng để cứu đứa con được sống hay để gầy dựng tương lai cho nó.
Một khuôn mẫu, một lý tưởng cho tình yêu vị tha, đáng cho chúng ta suy nghĩ và bắt chước. Đó chính là tình yêu của Chúa Giêsu, Ngài đã nói và đã thực hiện lời giảng dạy sau đây :
- “Không ai yêu hơn người hiến mạng sống mình vì bạn hữu”.
Để có được một tình yêu trưởng thành, một tình yêu vị tha như thế, chúng ta cần phải tập luyện từng ngày. Và không có một môi trường nào thuận tiện cho việc tập luyện và thăng tiến tình yêu thương cho  bằng gia đình :
Chúng ta phải tập luyện yêu thương những người trong gia đình trước, rồi mới có thể yêu thương những người khác ngoài xã hội mà chúng ta có dịp tiếp xúc như tục ngữ cũng đã bảo :
- phải “tu thân tề gia, rồi mới trị quốc và bình thiên hạ”.
Trong dăm bảy đuờng tu, thì tu ở nhà qua việc yêu thương những người thân thích là đường tu chân chính nhất :
- Thứ nhất thì tu tại gia, thứ hai tu chợ, thứ ba tu chùa.
- Tu đâu cho bằng tu nhà,
thờ cha kính mẹ mới là chân tu.
Nếu chúng ta không biết yêu thương chính xác thịt, chính máu huyết của mình, thì làm sao có thể yêu thương được người dung nước lã, và nhất là làm sao có thể yêu thương được kẻ thù địch.
Để thực hiện yêu thương trong môi trường gia đình, tôi xin đề nghị một vài việc làm cụ thể.
Trước hết là biết tha thứ cho nhau.
Thực vậy, không ai có thể sống cô độc lẻ loi một mình như một hòn đảo giữa biển khơi hay như một pháo đài biệt lập, nhưng chúng ta sống là sống với người khác trong một cộng đồng, trong một xã hội, nhất là với những người thân yêu dưới một mái ấm gia đình.
Và trong cuộc sống chung này, chúng ta không thể nào tránh đi cho hết những va chạm, những bực bội, những buồn phiền, vì “bá nhân bá tánh”, mỗi người đều có tính tình riêng, hơn nữa “nhân vô thập toàn”, ai cũng có những sai lỗi khuyết điểm của mình.
Bởi vậy, phải biết quên đi và tha thứ, nhường nhịn và chịu đựng, vì một sự nhịn là chín sự lành, nhờ đó sẽ tạo được một bầu khí hòa thuận, sẽ bắc được một nhịp cầu cảm thông, bằng không sẽ đi đến đổ vỡ, vì già néo thì đứt dây.
Nếu như có những sự bất đồng xảy ra trong đời sống gia đình, chúng ta hãy thành thực, dùng những lời nói ôn tồn và tế nhị để bày tỏ những ý kiến xây dựng của mình, làm như thế chúng ta vừa giúp nhau thăng tiến bản thân, vừa bảo tồn được bầu khí êm ấm, vừa chứng tỏ rằng chúng ta là những người đã trưởng thành,  đồng thời ý kiến của chúng ta sẽ dễ dàng được lắng nghe và chấp nhận hơn.
Tiếp đến là hãy giúp đỡ nhau.
Phải, hãy giúp đỡ nhau chu toàn những công việc nhỏ bé trong đời sống thường ngày, cộng tác với nhau trong sinh kế làm ăn, hầu bảo đảm một đời sống vật chất ấm no.
Tôi còn có thể kể ra những hành vi khác nữa : từ tư tưởng và lời nói, đến thái độ cử chỉ và việc làm khả dĩ tô thắm và củng cố tình yêu của chúng ta.
Nói tóm lại, những người trong gia đình, phải biết nghĩ đến nhau, phải biết sống cho nhau và có thể dám chết vì nhau, để biến gia đình thành một cộng đoàn ngập tràn tình yêu thương .
Với tình yêu, chúng ta sẽ thấy cuộc đời thật đáng sống, dù có phải vất vả cực nhọc, dù có phải đói khát nghèo túng :
- Trên đồng cạn dưới đồng sâu,
Chồng cày vợ cấy con trân đi bừa.
- Canh tôm nấu với ruột bầu,
Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon.
Tình yêu sẽ đem lại một nguồn nghị lực, để vượt thắng mọi khó khăn :
- Thuận vợ thuận chồng, tát biển đông cũng cạn.
Trái lại, không có tình yêu gia đình sẽ trở thành một địa ngục, một nhà tù, trong đó người này cầm chân và giam hãm người kia.
Và để kết luận, tôi xin kể lại câu chuyện nói lên một hình ảnh thật  cảm động về gia đình :
Nhà kia gồm có hai vợ chồng và một đứa con nhỏ. Họ sống với nhau thật đầm ấm và hạnh phúc, dưới sự nâng đỡ và phù trợ của Mẹ Maria.
Nhưng rồi một trận lụt xảy ra, một trận lụt khủng khiếp và thảm khốc như chưa một lần xuất hiện. Cả cánh đồng chìm gập dưới làn nước.
Hai vợ chồng phải trèo lên mái nhà để sống cho qua ngày, nhưng chẳng bao lâu mái nhà của họ cũng bị giòng nước nhận chìm. Thấy vậy, người chồng nói với người vợ :
- Mình hãy bế con và ngồi trên vai anh.
Người vợ nức nở khóc, nhưng vẫn tuân theo vì nghĩ đến sự sống còn của đứa bé. Nước cứ dâng lên, dâng lên mãi, chỉ trong thoáng chốc đã tới cổ người chồng.
Người vợ cố gắng giơ cao đứa con, giơ cao hơn nữa, song ngọn nước vẫn không chịu ngừng lại.
Sau cùng, chỉ còn khuôn mặt của đứa bé là nhô lên khỏi mặt nước.
Lúc bấy giờ, Đức Maria đi ngang qua nơi đó, nghe tiếng khóc của trẻ thơ, Mẹ cúi xuống và giơ tay cứu vớt.
Mẹ nắm lấy đứa bé nhưng sao lại nặng thế này. Và  khi kéo lên được, Mẹ vô cùng ngạc nhiên khi thấy người cha và người mẹ đã chết để hy sinh cho đứa con được sống.
Đứng trước một tình yêu thương tha thiết như thế, Mẹ khẽ nói :
- Thiên Chúa đã dựng nên biết bao điều kỳ diệu, nhưng điều kì diệu nhất phải là tình yêu thương trong gia đình.
Nói đoạn, Mẹ dùng vạt áo phủ lấy cả ba : người cha, người mẹ, và đứa con, rồi đưa tất cả về trời.
Chính tình yêu sẽ làm cho gia đình được êm ấm và hạnh phúc. Chính tình yêu sẽ đem lại một nguồn nghị lực để vượt thắng những gian lao và thử thách trong cuộc đời.
Tuỵ Hiền

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
LIÊN KẾT WEB SITE

Các Giáo Phận

Giáo phận Bà Rịa
Giáo phận Ban Mê Thuột
Giáo phận Bắc Ninh
Giáo phận Bùi Chu
Giáo phận Cần Thơ
Giáo phận Đà Lạt
Giáo phận Đà Nẵng
Giáo phận Hải Phòng
Tổng Giáo phận Huế
Giáo phận Hưng Hóa
Giáo phận Kon Tum
Giáo phận Lạng Sơn
Giáo phận Long Xuyên
Giáo phận Mỹ Tho
Giáo phận Nha Trang
Giáo phận Phan Thiết
Giáo phận Phát Diệm
Giáo phận Phú Cường
Giáo phận Qui Nhơn
Giáo phận Thái Bình
Giáo phận Thanh Hóa
Tổng Giáo phận TP HCM
Giáo phận Vinh
Giáo phận Vĩnh Long
Giáo phận Xuân Lộc

Các Giáo Phận

Giáo phận Bà Rịa
Giáo phận Ban Mê Thuột
Giáo phận Bắc Ninh
Giáo phận Bùi Chu
Giáo phận Cần Thơ
Giáo phận Đà Lạt
Giáo phận Đà Nẵng
Giáo phận Hải Phòng
Tổng Giáo phận Huế
Giáo phận Hưng Hóa
Giáo phận Kon Tum
Giáo phận Lạng Sơn
Giáo phận Long Xuyên
Giáo phận Mỹ Tho
Giáo phận Nha Trang
Giáo phận Phan Thiết
Giáo phận Phát Diệm
Giáo phận Phú Cường
Giáo phận Qui Nhơn
Giáo phận Thái Bình
Giáo phận Thanh Hóa
Tổng Giáo phận TP HCM
Giáo phận Vinh
Giáo phận Vĩnh Long
Giáo phận Xuân Lộc
CÁC DÒNG TU 
Dòng Chúa Cứu Thế VN 
Dòng Đồng Công (Hoa Kỳ) 
Dòng Ngôi Lời 
Dòng Chúa Cứu Thế (Hoa Kỳ) 
Dòng Thánh Tâm Huế 
Dòng Lasan 
Tỉnh Dòng Đa Minh VN 
Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ 
Dòng Tên Việt Nam 
Dòng Phanxicô VN 
Giáo Hoàng Học Viện Piô X ( Đà Lạt ) 
Đại Chủng Viện Huế 
Đại Chủng Viện Vinh Thanh - GP Vinh 
Đại Chủng Viện Xuân Lộc 
Dòng Thánh Thể 
Dòng Phan Sinh Thừa Sai Đức Mẹ 
Đan Viện Biển Đức Thiên Tâm (Hoa Kỳ)
Dòng Con Đức Mẹ Vô Nhiễm Huế 
Dòng Mến Thánh Giá LA (gốc Phát Diệm) 
Dòng Đức Mẹ Trinh Vương 
Dòng Anh Em Đức Mẹ Lên Trời 
Dòng Đaminh Tam Hiệp 
Dòng Don Bosco 
Tu đoàn Tông Đồ Giáo Sĩ Nhà Chúa 
Dòng Thừa Sai Đức Tin VN 
Liên hiệp bề trên thượng cấp VN 
Dòng Nữ Tử Thánh Phaolô 
Dòng Đồng Công (Việt Nam) 
Dòng Chúa Thánh Thần 
Dòng Thừa Sai Bác Ái Chúa Kitô 
Dòng Truyền Giáo Thánh Carôlô - Scalabrini 
Dòng Con Đức Mẹ Vô Nhiễm Huế
LỜI HẰNG SỐNG
Nghe Suy Niệm Hằng Ngày

Bài Giảng Lòng Thương Xót
 

 

HHTM TGP Sàigòn Tổ chức Hội Thi Thánh Ca Chủ đề “ĐẾN VỚI CHÚA GIÊSU NHỜ MẸ MARIA” tại thánh đường GX Sao Mai Hạt Chí Hòa Lúc 19g00 Ngày 28-05-2017. Mừng Kính 100 năm Đức Mẹ Hiện ra tại FATIMA.


Nhạc Thánh Ca

 

  Radio Vatican
 
Radio Veritas
 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây